Langven.com Forum

Full Version: Trên giá sách
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Pages: [<<], [<], 1, 2, 3, [4], 5, 6, 7, [>], [>>]
owl
Các bác có vẻ thích đọc sách lịch sử nhỉ.. bác nào thích đọc sách về tâm lý thì.... iem xin giới thiệu vài quyển gọi là... best-seller
1. Đắc nhân tâm
Quẳng nỗi lo đi và vui sống
( dale carnagie)
2. 7 habbits of effective people. (quyển này đọc bản gốc tiếng Anh thì mới hay, chứ còn tiếng VIệt thì .... 8) )
3. Những ngày thứ 3 với thày Morie (mitch albom)

Mấy quyển này cũng nổi tiếng nên chắc nhiều người đọc rồi nhỉ, thế ai biết những quyển hay tương tự thì giới thiệu cho mình với!
Chân thành cảm ơn,
FR
Có link nào để đọc Đắc Nhân Tâm không vậy?
Abaddon
Cuốn sách hay nhất mà tôi từng đọc là "The True Believer-Thoughts On the Nature of Mass Movement" của Eric Hoffer. Khi đọc xong rồi mới nhìn năm phát hành, mới biết tác giả viết vào năm 1961, thật đáng kinh ngạc.
Phó Thường Nhân
Một trong những quyển sách hay tôi đọc là quyển "Race et Histoire" của Lewis Strauss. Người sáng lập ra thuyết cấu trúc văn hoá (Structuralism), Ông này chuyên nghiên cứu nhân chủng học bằng cấu trúc ngôn ngữ. Không biết ở VN có dịch sách của ông không.
Milou
Ông già Khôtabít tiếng Anh
http://lib.ru/LAGIN/hottabych_engl.txt
tiếng Nga
http://moshkow.isurgut.ru/koi/LAGIN/hottab.txt

Ông già Khôtabít tiếng Anh
http://lib.ru/LAGIN/hottabych_engl.txt
tiếng Nga
http://moshkow.isurgut.ru/koi/LAGIN/hottab.txt

Ong Gìa Khốt-Ta-Bít
L.La-ghin
Câu chuyện thứ 1:
BUOI SANG BAT THUONG
Bảy giờ ba mươi phút sáng,một tia nắng rực rỡ chui qua cái lỗ nhỏ xíu ở tấm mành và rọi vào đúng mũi cậu học sinh lớp 6 Vôn-ca Cô-xtưn-cốp.Vôn-ca hắt xì hơi và thức dậy.
Đúng lúc ấy,từ buồng gần buồng Vôn-ca vọng đến tiếng nói của mẹ:
_Chẳng cần gì phải vội,anh A-li-ô-sa ạ.Cứ để cho cu con ngủ thêm chút nữa đã.Hôm nay,con nó phải đi thi đấy.
Vôn-ca nhăn mặt.
Đến bao giờ mẹ mới thôi gọi em là "cu con" đây!
_Em nói vớ vẩn gì thế? - Bố đáp lại ở bên kia bức tường ngăn -Chàng trai của chũng ta đã sắp mười ba tuổi rồi.Cứ để cho con nó dậy và gíup thu xếp đồ đạc...Con nó sắp mọc râu đến nơi rồi mà em vẫn cứ gọi:"cu con","cu con"...
Thu xếp đồ đạc!Làm sao Vôn-ca lại có thể quên bẵng mất chuyện đó nhỉ!
Vôn-ca liền tung chăn và vội vã mặc quần dài.Làm sao lại có thể quên được!Một cái ngày như thế mà lại quên!
Hôm nay,gia đình Cô-xtưn-cốp dọn đến căn nhà mới ở một ngôi nhà năm tầng mới xây.Ngay từ hôm trước,gần như tất cả đồ đạc đã được đóng gói,chằng buộc.Mẹ và bà nội đã xếp bát đĩa vào cái chậu tắm mà xưa kia họ đã từng tắm cho bé Vôn-ca.Còn bố,sau khi xắn tay áo và ngậm đầy 1 mồm đinh như ông thợ giày,đã đóng chặt những thùng đựng sách.Sau đó,cả nhà bàn xem nên chất đồ đạc ở đâu để sáng mai đưa ra xe cho tiện.Rồi mọi người uống trà theo kiểu dã chiến,bên chiếc bàn không trải khăn.Cuối cùng,họ quyết định đến đêm sẽ nghĩ ra kế và đi ngủ.
Nói tóm lại,không tài nào hiểu nổi làm sao Vôn-ca lại có thể quên mất chuyện sáng hôm nay sẽ dọn đến căn nhà mới...
Chưa kịp uống xong nước trà thì các bác công nhân khuân vác đã bước thình thịch vào.Việc đầu tiên là họ mở toang cả hai cánh cửa và với giọng oang oang hỏi:
_Có thể bắt đầu được chưa?
_Xin cứ việc!_Mẹ và bà cùng trả lời một lúc có vẻ bận rộn.
Vôn-ca trịnh trọng khuân cái gối dài và cái tựa lưng ở đi-văng ra chiếc xe tải ba tấn có mui đang đậu ngoài đường.
_Nhà cậu dọn đi à?_một chú bé hàng xóm hỏi Vôn-ca.
_Dọn chứ!_Vôn-ca khinh khỉnh trả lời,làm ra ver như tuần nào em cũng dọn nhà và đối với em chuyện đó chẳng có gì là lạ cả.
Bác quét sân Xtê-pa-nứt bước đến gần,trầm ngâm vấn điếu thuốc và bác bộng bắt chuyện nghiêm chỉnh với Vôn-ca như với một người ngang hàng.Chú bé hơi choáng váng vì kiêu hãnh và sung sướng.Chú lấy can đảm và mời bác Xtê-pa-nứt đến thăm nhà mới của mình.Bác quét sân nói:"Bác rất lấy làm vui lòng".Nói tóm lại,cuộc nói chuyện nghiêm chỉnh và tốt đẹp giữa 2 người đàn ông đang tiếp diễn thì từ trong căn nhà bỗng vang lên tiếng gọi của mẹ:
_Vôn-ca!Vôn-ca!...Thằng cu con khốn khổ đã biến đâu mất rồi?
Vôn-ca chạy vội vào căn nhà trống rỗng,nom có vẻ rộng rãi một cách lạ thường,trong đó nằm nơi này nọ những mảnh báo cũ và những chai đựng thuốc trống không.
_Có thế chứ!_mẹ nói_Con bê cái bể nuôi cá trứ danh của con đi và treo ngay lên xe.Con sẽ ngồi ở chiếc đi-văng trên ấy và ôm lấy cái bể.Chẳng còn chỗ nào mà để cái bể ấy cả.Nhưng coi chừng,đừng để nước sánh ra đi-văng đấy nhé!
Chẳng hiểu tại sao bố mẹ lại cứ cáu kỉnh như thế lúc dọn đến nhà mịi
Câu chuyện thứ 2:
Cái bình bí mật
Cuối cùng Vôn-ca đã thu xếp được một chỗ ngồi tương đối tốt.
Bóng tối lờ mờ mát mẻ và bí ẩn bao trùm trong xe.Nếu nheo mắt lại,có thể tưởng tượng bạn không phải đang đi dọc ngõ Ba Ao,nơi bạn đã sống cả đời mình,mà đang đi ở một nơi nào đó tại vùng Xi-bia mênh mông xa lắc,nơi bạn phải chiến đấu khốc liệt với thiên nhiên để xây dựng một nhà máy mới khổng lồ của nền công nghiệp.Và dĩ nhiên,Vôn-ca Cô-xtun-cốp sẽ đứng ở hàng đầu những người xuất sắc trên công trường ấy.Em là người đầu tiên nhảy xuống xe khi đoàn xe tải đến nơi đã định.Em là người đâu tiên dựng liều bạt của mình và nhường ngay cái lều ấy cho những người bị ốm dọc đường,còn em thì vừa nói vừa đùa với các bạn cùng công trường,vừa ngồi sưởi bên đống lửa mà chính em đã nhóm một cách nhanh nhẹn và khéo léo.Còn lúc giữa những xơn băng giá dữ dội hoặc những trận bão tuyết điên cuồng,một người nào đó tính giảm bớt nhịp đo lao động thì người ta sẽ nói ngay với anh ta:"Anh thật đáng xấu hổ!Hãy noi gương đội lao động kiểu mẫu của Vôn-ca Cô-xtưn-cốp..."
Đằng sau chiếc đi-văng nhô lên cái bàn ăn chổng ngược bốn chân,cái bàn bỗng trở nên hết sức lý thú và khác thường.Bên trong cái bàn,chiếc xô chất đủ thứ chai lọ kêu loảng xoảng.Chiếc giường mạ kềnh ánh lên lờ mờ ở bên thành thùng xe.Cái thùng tô-nô cũ kỹ mà bà vẫn thường dùng để muối dưa bắp cải vào mùa đông bỗng có cái vẻ bí ẩn và nghiêm trang đến nỗi Vôn-ca chẳng hề ngạc nhiên tí nào nếu em biết rằng chính nhà triết học Đi-ô-gien _ người ta đọc về ông trong môn lịch sử Hy Lạp cổ đại _ xưa kia đã từng ở trong một cái thùng như vậy.
Những tia nắng mỏng manh lọt qua các lỗ thủng nhỏ xíu ở thành xe làm bằng vải bạt.Vôn-ca ghé mắt nhìn qua một cái lỗ thủng ấy.Trước mắt em vùn vụt chạy qua như trên màn ảnh ở rạp chiếu bóng những đường phố vui vẻ và ồn ào;những ngõ hẻm yên tĩnh và râm mát;những quảng trường rộng lớn,trên đó các ngưòi đi bộ xếp hàng hai khắp tứ phía.Tiếp theo các người đi bộ là những cửa hiệu với các tủ kính lớn sáng loáng chứa đầy hàng hóa,trong đó là những người bán và những người mua có vẻ mặt băn khoăn;là những trường học và những sân trường đã thấy nhiều bóng áo trắng và khăn quàng đỏ của các học sinh nôn nóng nhất,thường đến trường rất sớm trong ngày thi;là những nhà hát,những câu lạc bộ,những nhà máy,những tòa nhà đồ sộ tươi màu gạch đỏ đang xây dựng,được ngăn cách với các người qua đường bằng những hàng rào ván ghép cao và bằng những vỉa hè lát gỗ hẹp.
Thế rồi chiếc xe tải của Vôn-ca từ từ đi ngang qua rạp xiếc,một tòa nhà sang trọng không cao lắm,có mái vòm hình tròn màu gạch.Trên tường rạp xiếc bây giờ không có những tấm bảng quảng cáo hấp dẫn với hình các con sư tử màu vàng tươi và các cô gái đẹp đứng duyên dáng một chân trên lưng những con ngựa rất đẹp đẽ.Trong dịp hè,đoàn xiếc chuyển đến Công viên văn hóa và nghỉ ngơi,biểu diễn trong nhà bạt khổng lồ.Cạnh rạp xiếc bỏ trống không xa,chiếc xe tải vượt qua chiếc ô tô búyt màu xanh da trời chở những khách tham quan.Ba chục em nhỏ xếp thành hàng hai,nắm tay nhau đi trên vỉa hè và dõng dạc hát đồng ca,giọng lanh lảnh nhưng chẳng đều:"Chúng ta đâu cần bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ!.."Có lẽ đây là các em ở vườn nhà trẻ đang dạo chơi trên đại lộ...Trước mắt Vôn-ca lại chạy qua những trường học,những hiệu bánh mì,những cửa hàng,những câu lạc bộ,những nhà máy,những rạp chiếu bóng,những thư viện,những khu nhà mới...
Nhưng rồi chiếc xe tải,xịt khói và thở phì phò mệt mỏi đã đỗ lại trước cổng khu nhà mới của Vôn-ca.Mấy bác công nhân khuân vác khéo léo chuyển đồ đạc vào nhà rồi lên xe đi.
Sau khi mở một cách vất vả những thùng đựng các thứ cần thiết nhất,bố nói:
_Những thứ còn lại,chũng ta sẽ xếp đặt nốt khi đi làm về.
Và bố đến nhà máy.
Mẹ cùng với bà bắt ầuu lấy nồi niêu bát đĩa ra,còn Vôn-ca thì quyết định chay ra sông một lát.Quả là bố đã cấm Vôn-ca không được ra sông tắm mà không có bố đi cùng,vì sông ở đây rất sâu,nhưng Vôn-ca đã nhanh chóng tìm được cách bào chữa cho mình:
"Ta cần phải đi tắm để cho đầu óc được thảnh thơi.Làm sao ta lại có thể đi thi với cái đầu óc bí rị được!"
Thật là lạ,bao giờ Vôn-ca cũng biết nghĩ ra cách bào chữ khi cu cậu định làm những việc bị cấm đoán!...
Có một con sông ở gần nhà quả là hết sức tiện lợi.Vôn-ca nói với mẹ rằng em đi ra bờ sông để học bài địa lý.Và quả thực em đã định lật các trang sách giáo khoa chừng mươi phút.Nhưng đến lúc chạy đến bờ sông,không chậm một phút,Vôn-ca đã lao xuống nước.Trên bờ không có 1 bóng người.Điều này vừa hay lại vừa dở.Hay vì chẳng ai có thể ngăng cản Vôn-ca tha hồ vùng vẫy.Dở là vì không ai có dịp thích thú xem em bơi đẹp,nhẹ nhàng ra sao và đặc biệt em lặn giỏi như thế nào.
Vôn-ca bơi và lặn cho đến khi mệt lử.Bấy giờ,em quyết định rằng thế là đu,đã trèo hẳn lên bờ rồi,nhưng em nghĩ lại và cuối cùng lại lặn thêm 1 lần nữa,xuống chỗ nước trong veo mát rượi,ánh nắng ban trưa rực rỡ rọi tới tận đáy.
Đúng vào lúc Vôn-ca đã tính ngoi lên mặt nước,tay em bỗng chạm phải một vật gì đó thuôn thuôn ở dưói đáy sông.Vôn-ca vớ luôn vật ấy và ngoi lên ở ngay cạnh bờ.Trong tay em là một cái bình gốm phủ rêu nhầy nhụa,hình thù nom rất lạ.Có lẽ Vôn-ca đã mò được một cái bình cổ.Miệng bình được trám chặt bằng một chất nhựa màu xanh lá cây,trên đó có đóng một cái gì trông tựa như dấu ấn
Vôn-ca ước tính trọng lượng của bình,thấy bình khá nặng.Và cu cậu đứng ngây người.
Một kho báu!Một kho báu chứa những vật cổ xưa có ý nghĩa lớn lao về mặt khoa học!...Tuyệt quá!
Mặc vội quần áo,Vôn-ca lao nhanh về nhà để mở bình ra ở 1 cái xó vắng vẻ.
Trên đuờng chạy về nhà,trong đầu Vôn-ca đã kịp hình thành một cái tin sáng mai nhất định sẽ xuất hiện trên tất cả các báo.Thậm chí,em còn nghĩ cho cái tin sáng đó một đầu đề:"Em thiếu niên tiền phong giúp ích cho khóa học".Nội dung tin đó như sau:
"Hôm qua,em thếuu niên tiền phong Vôn-ca Cô-ctưn-cốp đã đến đồn công an N. và trao cho người trực ban một kho báu gồm những vật

Câu chuyện thứ 3:
Ông già Khốt-ta-bít
Trong lúc Vôn-ca đu đưa trên cái móc,cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra,thì đám khói tan đi đôi chút và Vôn-ca bỗng phát hiện ra rằng ở trong phòng,ngoài em ra,còn có 1 người nữa.Đó là 1 ông già nhỏ nhắn,gầy nhom,nước da ngăm ngăm,râu dài đến tận thắt lưng,đầu đội khăn xếp rất đẹp,mặc chiếc áo dài len mỏng màu trắng và chiếc quần lụa ống rộng trắng tinh,đi đôi giày da dê thuộc màu hồng nhạt có mũi vểnh cao.
_Hắt xì!_ông già hắt hơi đến váng óc và phủ phục_Xin chào cậu,hỡi cậu thiếu niên xinh đẹp và thông minh.
Vôn-ca nheo mắt rồi lại mở mắt ra:không ,ông già lạ lùng ấy quả thật ko phải do Vôn-ca tưởng tượng ra.Đấy,ông ta vẫn còn quỳ,vừa xoa xoa hai bàn tay gầy guộc,vừa trố cặp mắt thông minh và tinh nhanh,không phải của 1 người già,để nhìn các thứ đồ đạc trong phòng của Vôn-ca,dường như đấy là những thứ kỳ quan nào đó.
_Ông từ đâu đến vậy?_Vôn-ca thận trọng hỏi,em vẫn đu đưa chậm chạp ở tít trần nhà như 1 con lắc._Ông ở nhóm văn nghệ nghiệp dư phải ko ạ?
_Ô không,hỡi ông chủ trẻ tuổi của ta,_ông già trả lời 1 cách cầu kỳ,vẫn tiếp tục quỳ ở cái tư thế bất tiện và hắt hơi dữ dội,_ta không phải ở nước Nghệ thuật nghiệp dư mà ta chưa hề biết.Ta chui ra từ chính cái bình đáng nguyền rủa này.
Nói chưa dứt lời,ông già đứng phắt dậy,lao ngay đến cái bình đang nằm lăn lóc ở gần đó và vẫn bốc ra 1 làn khói nhỏ,rồi ông ta giận giữ,giẫm đạp nó cho tới lúc nó biến thành 1 lớp mảnh vụn phẳng lỳ.Sau đó,ông già rứt 1 sợi râu kêu đánh tưng,ngắt sợi râu ấy ra,thế là những mảnh bình bùng lên 1 ngọn lửa xanh kỳ lạ.Chỉ trong khoảnh khắc,chỗ mảnh vụn đó đã cháy sạch,không để lại dấu vết nào.
Nhưng Vôn-ca vẫn còn nghi ngờ.
_Cháu chưa tin rằng..._em kéo dài giọng._Cái bình bé thế kia,còn ông thì...khá lớn.
_Mày không tin hả,hỡi cái thằng bé kia?_ông già quát lên với vẻ hung dữ, nhưng liền tự chủ được,lại quỳ ngay xuống và đập trán xuống sàn nhà mạnh tới mức nước trong bể nuôi cá sóng sánh rõ rệt và những con cá nhỏ đang ngủ hoảng sợ bơi tới bơi lui._Xin hãy tha lỗi cho ta,hỡi vị cứu tinh trẻ tuổi của ta,nhưng ta vốn không quen để cho người khác nghi ngờ những gì mà ta nói...Hỡi cậu thiếu niên may mắn nhất trong tất cả các cậu thiếu niên,cậu nên biết rằng ta chính là 1 vị thần hùng mạnh,tiếng tăm vang lừng khắp thế gian,tên là Gát-xan áp-đu-rắc-man i-bơ-nơ Khốt-táp,tức là con trai của Khốt-táp.
Mọi chuyện lý thú đến nỗi Vôn-ca thậm chí quên mất cả việc mình đang bị treo ở cái móc đèn trên trần nhà.
_Ông thần à?_Vôn-ca hỏi.
_Đúng,ta là 1 vị thần hùng mạnh,không hề biết sợ là gì và trên thế gian này không có 1 phép lạ nào mà ta không làm nổi.Như ta đã hân hạnh báo cho ậuu bếtt,tên ta là Gát-xan áp-đu-rắc-man con trai của Khốt-táp,hay gọi tắt là Khốt-ta-bít.Hãy nói tên ta với bất cứ 1 vị thần nào cũng được,cậu sẽ thấy người đó bắt đầu run lên cầm cập và nước bọt trong mồm người đó sẽ khô lại vì sợ hãi,_ông già huênh hoang nói tiếp.
Ta đã gặp phải 1 chuyện kỳ lạ_hắt xì!_chuyện này đáng ghi chép lại để răn dạy người dời.Ta,1 ông thần bất hạnh_và em trai của ta là Ô-ma I-u-xúp con trai của Khốt-táp đã cưỡng lời vua Xu-lây-măng,con trai của Đa-út.Xu-lây-măng liền sai tể tướng của mình là A-xáp con trai của Ba-ra-khi-a đến bắt anh em ta.Sau đó,Xu-lây-măng con trai của Đa-út đã ra lệnh mang đến 2 cái bình :1 bằng đồng và 1 cái = gốm.Ta bị giam trong cái bình gốm,còn em ta là Ô-ma con trai của Khốt-táp thì bị giam vào cái bình đồng.Xu-lây-măng đã trám cả 2 cái bình và đóng lên chỗ trám dấu ấn có khắc tên Đức A-la-khơ,cái tên vĩ đại nhất trong tất cả các tên.Sau đó,Xu-lây-măng ra lệnh cho các vị thần mang anh em ta đi và họ ném em ta xuống biển,còn ta thì bị ném xuống con sông mà cậu,hỡi vị cứu tinh may mắn của ta,_hắt xì,hắt xì!_đã vớt ta lên.Cầu chúc cậu sống lâu muôn tuổi,hỡi...Hayc tha ỗii cho ta,ta sẽ hân hạnh biết bao nếu biết được tên cậu,hỡi cậu thiếu niên đáng yêu nhất!
_Tên cháu là Vôn-ca,_nhân vật chính của chúng ta trả lời,vẫn tiếp tục đu đưa chậm chạp trên trần nhà.
_Còn tên người cha của cậu?Cầu chú ông được may mắn mãi mãi!Hãy nói cho ta biết cái tên trìu mến nhất của ông,bởi vì ông_con người đã hiến cho thế gian người nối dõi rất đáng kính_thực sự xứng đáng với lòng yêu mến và lòng biết ơn to lớn.
_Tên bố chấu là A-lếch-xây.Còn tên trìu mến nhất...trìu mến nhất của bố cháu là A-l-o-sa...
_Hỡi cậu Vôn-ca con trai của A-li-o-sa,cậu thiếu niên ưu tú nhất trong tất cả các cậu thiếu niên,ngôi sao của lòng ta,cậu nên bếtt rằng từ nay trở đi,ta sẽ thực hiện tát cả những gì cậu ra lệnh cho ta,bởi vì cậu đã cứu ta khỏi nơi giam cầm khủng khiếp...Hắt xì!...
_Tại sao ông lại hắt hơi suốt thế?_Vôn-ca hỏi,làm như mọi thứ khác em đã biết tỏng cả rồi.
_Mấy nghìn năm bị giam cầm ở nơi ẩm ưót,trong cái bình lạnh lẽo nằm dưới nước sâu,không hề có ánh mặt trời ấm áp,đã làm cho ta.kẻ đầy tớ không xứng đáng của cậu,mắc cái bệnh sổ mũi này.Hắt xì!..Hắt xì!..Nhưng đó chỉ là chuyện hết sức vặt vãnh,không đáng được hưởng sự quan tâm vô cùng quý báu của cậu.Hãy sai khiến ta đi,hỡi ông chủ trẻ tuổi!_Gát-xan áp-đu-rắc-man con trai của Khốt-táp ếtt luận với vẻ sốt sắng,ngẩng đầu lên,nhưng vẫn tiếp tục quỳ.
_Trước hết,xin ông hãy đứng ậyy cho,_Vôn-ca nói.
_Lời nói của cậu là 1 đạo luật đối với ta!_ông già nhún nhường trả lời và đứng dầy._Ta chờ đợi những mệnh lệnh tiếp theo của cậu.
_Còn bây giờ,_Vôn-ca rụt rè nói,_nếu việc này không làm phiền ông lắm thì...xin ông làm ơn...dĩ nhiên,nếu việc này không làm phiền ông lắm..Nói tóm lại,cháu rất muốn ở dưới sàn nhà.
Ngay lúc đó,Vôn-ca đã ở bên dưới,ngay cạnh ông già Khốt-ta-bít.Việc đầu tiên của Vôn-ca là sờ ngày cái quần dài.Cái quần lại hoàn toàn lành lặn!
Những phép lạ bắt đầu xảy ra...

Câu chuyện thứ 4:
Cuộc thi môn địa lý
_Cậu hãy sai khiến ta đi!_ông Khốt-ta-bít nói tiếp và nhìn Vôn-ca bằng cặp mắt trung thành_Cậu có gặp phải tai họa nào không,hỡi cậu Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa? Hãy nói đi,ta sẽ giúp cậu ngay.
_Thôi chết rồi!_Vôn-ca kêu lên,sau khi liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức đang tích tắc đều đặn trên bàn._Cháu đến muộn mất!Cháu đến thi muộn mất!...
_Cậu đến muộn cái gì,hỡi cậu Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa?_Ông Khốt-ta-bít hỏi với vẻ sốt sắng._Cậu dùng tiếng "thi" lạ lùng ấy để chỉ việc gì vậy?
_Đó chính là việc thử thách học lực.Cháu phải đến trường để thử thách học lực mà lại bị muộn mất rồi.
_Hỡi cậu Vôn-ca,_ông già phật ý,_Cậu nên biết rằng cậu chưa đánh giá đúng mức khả nằng kỳ diệu của ta đấy.Không,không và không!Cậu không đến thi muộn đâu.Cậu chỉ cần nói cậu thích đằng nào hơn:hoãn cuộc thi lại hay có mặt ở cổng trường ngay lập tức?
_Có mặt ở cổng trường ạ,_Vôn-ca nói.
_Không có việc gì dễ hơn thế!Ngay bây giờ,cậu sẽ có mặt ở cái nơi mà cậu khát khao đến đấy với cả tâm hồn trẻ trung,cao thượng của mình.Và bằng những kiến thức của cậu,cậu sẽ làm cho các thầy cô,các bạn cậu phải kinh ngạc.
Ông già lại rứt 1 sợi râu kêu đánh tưng,tiếp đó lại rứt 1 sợi nữa.
_Cháu sợ là cháu chẳng làm ai kinh ngạc đâu,_Vôn-ca vừa thở dài với vẻ biết điều,vừa vội vàng mặc bộ đồng phục học sinh,_Xin nói thật rằng cháu chẳng kiếm được điểm "năm" về môn địa lý đâu ông ạ.
_Môn địa lý ư?_ông già reo lên và trịnh trọng giơ hai cánh tay khẳng khiu đầy lông lên._cậu sắp phải thi môn địa lý à?Hỡi cậu thiếu niên kỳ diệu nhất trong tất cả các thiếu niên kỳ diệu,cậu nên biết rằng cậu gặp may chưa từng thấy,bởi vì ta,Gát-xan áp-đu-rắc-man con trai của Khốt-táp,kẻ đầy tớ trung thành của cậu,giàu kiến thức về địa lý hơn bất cứ 1 ông thần nào.Ta sẽ cùng cậu đến trường,cầu chúc nền móng và mái nhà của trường được an toàn!Ta sẽ kín đáo nhắc cho cậu cách trả lời tất cả những câu hỏi mà các giáo viên đặt ra cho cậu,và cậu sẽ nổi tiếng trong các học sinh trường cậu cũng như các học sinh tất cả những trường ở thành phố tráng lệ của cậu.Các giáo viên của cậu cứ thử không cho cậu những điểm cao nhất xem,họ sẽ biết tay ta!_nói đến đây,ông Khốt-ta-bít trở nên dữ tợn:_Hừ,lúc bấy giờ họ sẽ rất,rất khốn!Ta sẽ trừng trị họ!Tuy nhiên,_ông già nguôi giận cũng chóng như khi nổi giận,_sự việc sẽ chẳng đến nỗi ấy đâu,bởi vì mọi người sẽ phải khâm phục trước những câu trả lời của cậu,hỡi ậuu Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa.
_Cám ơn ông Khốt-ta-bít!_Vôn-ca thở dài nặng nề._Cám ơn ông,nhưng cháu không cần một lời nhắc bài nào cả.Chúng cháu,những đội viên thiếu niên tiền phong,do tính nguyên tắc,đang chống lại việc nhắc bài.Chúng cháu chống lại việc đó 1 cách có tổ chức.
Nhưng làm sao 1 ông thần già nua đã từng bị giam cầm bao nhiêu năm lại biết được cái từ "tính nguyên tắc" lạ lùng nọ?Song cái thở dài mà vị cứu tinh trẻ tuổi của ông ta phát ra cùng với câu nói đầy cao thượng đáng buồn ấy đã khiến ông Khốt-ta-bít tin chắc rằng việc giúp đỡ của ông cần cho Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa hơn bất kỳ bất lúc nào.
_Ta rất buồn vì cậu đã từ chối,_ông Khốt-ta-bít nói,_nhưng cậu hãy chú ý đến điều cốt yếu này:không 1 ai nhận thấy việc ta nhắc bài cho cậu cả.
_Thôi,thôi!_Vôn-ca nhếch mép cười chua chát._Cô Vac-va-ra rất thính tai!
_Bây giờ cậu chẳng những làm ta buồn mà còn làm ta bực mình nữa,hỡi cậu Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa.Nếu Gát-xan áp-đu-rắc-man con trai của Khốt-táp nói rằng không ai nhận thấy thì sẽ không có ai nhận thấy cả.
_Không ai cả ư?_Vôn-ca hỏi lại cho chắc.
_Không ai cả!Những điều ta được hân hạnh nhắc cho cậu sẽ truyền thẳng từ cái mồm đáng trọng của ta đến cái tai đáng kính của cậu.
_Quả là cháu không biết,cháu phải xử sự với ông thế nào đây,ông Khốt-ta-bít ạ,_Vôn-ca thở dài vờ vĩnh._cháu rất không muốn làm ông phải buồn về việc cháu từ chối...Thôi đành vậy!..Cũng may là môn địa lý chứ không phải môn toán và môn tiếng Nga.Về môn toán hoặc môn tiếng Nga thì cháu không đời nào đồng ý để cho ông nhắc bài,dù chỉ nhắc chút xíu thôi.Nhưng môn địa lý dẫu sao cũng chẳng phải là môn quan trọng nhất...Nào,vậy thì ông cháu ta đi nhanh lên!Chỉ có điều là..._Nói đến đây,Vôn-ca đưa mắt nhìn bộ quần áo khác thường của ông già với vẻ phê phán._E..hèm...Sao ông lại ăn mặc như thế,ông Khốt-ta-bít?
_Phải chăng quần áo của ta không vừa mắt cậu,hỡi cậu Vôn-ca đáng kính nhất trong tất cả các cậu có tên là Vôn-ca?_ông Khốt-ta-bít phật ý.
_Bộ quần áo ấy vừa mắt,hết sức vừa mắt!_Vôn-ca trả lời khéo léo._Nhưng ông ăn mặt...biết nói thế nào nhỉ..ở nước cháu có mốt quần áo hơi khác....Bộ quần áo của ông là lạ lắm đối với mọi người.
_Thế bây giờ các bậc trượng phu cao tuổi đáng kính ở nước cậu ăn mặc như thế nào?
Vôn-ca thử cắt nghĩa rõ ràng cho ông già biết thế nào là áo vét-tông,quần dài,mũ,nhưng em có cố gắng đến mấy cũng không thể nào cắt nghĩa dễ hiểu được.Em đã hoàn toàn bí thì tình cờ nhìn thấy tấm ảnh ông nội treo trên tường.Em liền dẫn ông Khốt-ta-bít đến trước tấm ảnh đã vàng ố vì thời gian.Ông già nhìn tấm ảnh trong chốc lát với vẻ tò mò và băn khoăn không che giấu nỗi:ông thấy lạ và ngạc nhiên khi nhìn bộ quần áo không hề giống bộ quần áo của mình.
Một phút sau,từ tòa nhà mà gia đình Cô-xtưn-cốp bắt đầu ở từ hôm nay,Vôn-ca nắm tay ông Khốt-ta-bít bước ra.Ông già rất oách trong bộ com-lê mới tinh bằng vải thô,áo sơmi thêu kiểu U-crai-na và chiếc mũ cói cứng.Cái duy nhất mà ông không chịu thay là đôi giày.Vin vào cái nốt chai có ở chân đã 3 nghìn năm nay,ông già vẫn đi đôi giày màu hồng mũi vểnh.Xưa kia,đôi giày này có lẽ là của 1 người đua đòi theo mốt nhất trong triều đình của quốc vương Ha-run An Ra-sit hết sức đáng kính.
Thế rồi Vôn-ca cùng với ông Khốt-ta-bít đã cải trang đi gần như chạy đến cổng trường trung học số 124 ở Mát-xcơ-va.Ông già soi mình làm dáng trong tấm cửa kính như soi trước gương và lấy làm hài lòng.
Bác gác cổng đứng tuổi đang uể oải đọc báo liền mừng rỡ đặt tờ báo qua một bên khi thấy Vôn-ca và ông già cùng đi.Bác cảm thấy nóng nực và muốn trò chuyện.
Vôn-ca nhảy 1 lúc mấy bậc,lao lên cầu thang...Gác hành lang lặng lẽ và vắng tanh_một dấu hiệu rõ ràng và đáng buồn về việc cuộc thi đã bắt đầu,và Vôn-ca thế là đã đến muộn.
_Còn ông,ông đi đâu?_bác gác cổng hỏi ông Khốt-ta-bít vẫn đi theo cậu bạn trẻ của mình.
_Ông cháu cần đến gặp thầy hiệu trưởng ạ!_Vôn-ca kêu lên từ trên cao.
_Xin lỗi ông,ông hiệu trưởng đang bận.Giờ này ông ấy đang coi thi.Xin mời ông đến vào gần cuối buổi chiều.
Ông Khốt-ta-bít cau mày bực bội:
_Nếu có thể được,tôi ưng đứng đợi ông hiệu trưởng ở dây hơn,hỡi ông già đáng kính!_Sau đó,ông nói lớn với Vôn-ca:_Cậu đến ngay lớp mình đi,hỡi cậu Vôn-ca con trai của A-li-ô-sa!Ta tin rằng cậu sẽ làm cho các thầy cô,các bạn cậu phải kinh ngạc về những kiến thức của cậu!
_Thưa ông,ông là ông nội của cậu ấy hay là thế nào ạ?_bác gác cổng cố gắng bắt chuyện.
Nhưng ông Khốt-ta-bít mím môi im lặng.Ông ta cho rằng trò chuyện với người gác cổng là hạ thấp phẩm giá của mình.
_Xin mời ông uống nước!_bác gác cổng lại nói tiếp:_Hôm nay trời nóng quá,phải cẩn thận đấy.
Rót trong bình ra 1 ly nước đầy,bác gác cổng quay mình để đưa ly nước cho ông già lạ mặt ít nói,nhưng bác hoảng sợ khi thấy ông già đã biến mất,cứ như đã độn thổ vậy!Sửng sốt trước sự việc không thể tưởng tượng nổi,bác gác cổng uống ực 1 hơi ly nước dành cho ông Kốtt-ta-bit,rồi lại rót và uống cạn ly nước thứ 2,ly nước thứ 3 và chỉ ngừng uống khi trong bình không còn 1 giọt nào cả.Bấy giờ,bác mới ngả người vào lưng ghế và phe phẩy tờ báo,người mệt lử.
Đúng lúc ấy,ở tầng 2,ngay trên đầu bác gác cổng,tại phòng học lớp 6B đang diễn ra cảnh tượng không kém phần hồi hộp.Các giáo viên đứng đầu là thầy hiệu trưởng Pa-ven ngồi sau chiếc bàn phủ tấm khăn dạ dùng trong dịp lễ,phía trước cái bảng lớn có treo bản đồ địa lý.Ngồi ở các bàn học trước mặt họ là những học sinh chỉnh tề,trịnh trọng. Trong lớp im lặng tới mức chỉ nghe thấy tiếng vo vo đều đều của 1 con ruồi bay đâu đó ở tít trên trần.Nếu những học sinh lớp 6B bao giờ cũng giữ được im lặng như thế thì đó hẳn phải là 1 lớp có kĩ luật nhất trong toàn thành phố Mat-xcơ-va.Nhưng cần phải nói thêm rằng sự im lặng trong lớp ấy không phải chỉ do thi cử,mà còn do Vôn-ca vừa được gọi lên bảng,song cậu vẫn chưa có mặt trong lớp.
_Vôn-ca!_Thầy hiệu trưởng nhắc lại và đưa cặp mắt băn khoăn nhìn cả lớp đang im phăng phắc.
Lớp học lại càng im lặng hơn.
Bỗng từ ngoài hành lang vọng vào tiếng chân chạy huỳnh huỵch của ai đó và đúng vào lúc thầy hiệu truởng gọi lần thứ 3 và là lần cuối cùng :"Vôn-ca!"_thì cánh cửa ra vào chợt mở toang và Vôn-ca vừa thở hổn hển vừa kêu:
_Em có mặt.
_Em lên bảng!_thầy hiệu trưởng nghiêm nghị nói_Còn chuyện em đến muộn thì chúng ta sẽ tính sau.
_Em..em..bị mệt ạ,_Vôn-ca lắp bắp cái ý nghĩ đầu tiên chợt đến trong đầu và ngập ngừng bước tới gần chiếc bàn đặt các phiếu thi.
Trong lúc cậu bé đang ngẫm nghĩ xem nên chọn cái phiếu nào trong số các phiếu thi đặt trên bàn thì ở ngoài hành lang,ông già Khốt-ta-bít từ ngay trong tường hiện ra và với 1 vẻ lo lắng,ông đi xuyên qua bước tường khác vào phòng học bên cạnh.
Cuối cùng,Vôn-ca quyết định:lấy cái phiếu thi bắt gặp đầu tiên,từ từ mở cầu may phiếu ra và mừng rỡ khi thấy rõ ràng là em sẽ phải trả lời về nước Ân Độ.Em biết khá nhiều về đúng cái nước Ân Độ ấy.Từ lâu ,em đã chú đến nước này.
_Nào,em hãy trả lời đi,_thầy hiệu trưởng nói.
Phần đầu phiếu thi,Vôn-ca thậm chí nhớ đúng từng chữ trong sách giáo khoa.Em đã há mồm và muốn nói rằng bán đảo Hin-đu-xtan trông giống như 1 hình tam giác,rằng cái hình tam giác khổng lồ này được bao bọc bởi Ân Độ Dưong và các vùng phụ cận của nó:biển A-rập ở phía Tây và vịnh Ben-gan ở phía Đồn,rằng trên bán đảo này có 2 nước lớn là Ân-Độ và Pa-ki-xtan,rằng nhân dân 2 nước này hiền hậu,yêu chuộng hòa bình, có 1 nền văn hóa lâu đời và phong phú,vân vân và vân vân.Nhưng đúng lúc đó,ở phòng học bên cạnh,ông Khốt-ta-bít áp sát vào tưòng,khum bàn tay trưóc miệng như cái loa và nói lầm bầm liên tục:
_Ân-Độ,hỡi thầy giáo đáng kính của tôi...
Và bỗng nhiên,trái với ý muốn của mình,Vôn-ca bắt đầu nói hết sức lảm nhảm:
_Ân Độ,hỡi thầy giáo đáng kính của tôi,ở gần tận cùng đĩa đất và xứ này bị ngăn cách bởi những sa mạc không có người ở và chưa ai đặt chân đến,bởi vì ở phía Đông không hề có dã thú,chim chóc sinh sống.Ân Độ là 1 nước rất giàu và có nhiều vàng.Vàng ở đấy không đào ở dưới đất như ở các nước khác,mà do những con kiến mang vàng đặt biệt,mỗi con to gần bằng con chó,tìm kiếm được suốt ngày đêm,không mệt mỏi.Chúng đào chỗ cho mình ở dưới lòng đất và mỗi ngày đêm chúng 3 lần đưa lên mặt đất những hạt cát vàng và kim loại tự nhiên rồi chất thành các đống lớn.Nhưng rủi thay cho những người Ân Độ không có sự khôn ngoan cần thiết mà lại muốn chiếm đoạt số vàng đó!Những con kiến nọ đuổi theo họ và khi đuổi kịp đã cắn chết họ ngay tại chỗ.Phía bắc và phía tây,Ân-Độ tếpp giáp với 1 nước có những người hói đầu sinh sống.Nước ấy,cả đàn ông lẫn đàn bà,cả người già lẫn trẻ con đều hói đầu,và những người kỳ lạ ấy thường ăn cá sống,trái cây.Nằm sát nước này còn có 1 nước mà người ta không thể nhìn về phía trước,không thể đi qua được,bởi vì ở đấy tung tóe vô số lông chim. đấy,lông chim tràn ngập không trung và mặt đất,làm cản trở người ta nhìn...
_Thôi,thôi,Vôn-ca!_cô giáo địa lý Vac-va-ra mỉm cười._Không ai yêu cầu em kể lại những quan điểm của người xưa về địa lý tự nhiên của châu A.Em hãy trình bày những quan điểm khoa học hiện nay về nước Ân-Độ.
Ôi,Vôn-ca sẽ sung sướng biết bao nếu được trình bày những hiểu biết của mình về vấn đề này!Nhưng em có thể làm gì được 1 khi em không còn làm chủ được lời nói và cử chỉ của mình!Sau khi đồng ý để cho ông Khốt-ta-bít nhắc bài.em đã trở thành món đồ chơi không con 1 chút ý chí trong sự điều khiển của 1 người đầy thiện chí nhưng lại có đầu óc cổ lỗ.Vôn-ca muốn khẳng định rằng đương nhiên những điều em vừa nói không có gì chung với những quan điểm khoa học hiện tại.nhưng ông Khốt-ta-bít ở bên kia tường đã nhún vai băn khoăn,lắc đầu không chịu,và ở đấy,trước bàn của ban giám khảo,Vôn-ca cũng buộc phải nhún vai và lắc đầu không chịu.
_Hỡi cô Vac-va-ra đáng kính,những điều ta vừa hân hạnh nói với mi được dựa trên những nguồn tư liệu đáng tin cậy nhất và không có những kiến thức nào khoa học hơn những điều ta vừa được phép trình bày với mi.
_Vôn-ca,em bắt đầu xưng hôn "ta,mi" với người lớn từ bao giờ thế?_cô giáo địa lý ngạc nhiên._Và hãy thôi làm trò hề đi!Em đang dự thi chứ không phải ở trong buổi dạ hội hóa trang đâu nhé.Nếu em không hiểu cái phiếu thi ấy,em cứ nói thật thì hơn.Tiện thể, cô hỏi vừa rồi em nói lảm nhảm gì về cái đĩa đất thế?Chẳng lẽ em không biết trái đất hình cầu sao?
Vôn-ca,thành viên thực thụ của nhóm thiên văn học trực thuộc cung thiên văn Mat-xcơ-va,lẽ nào lại không biết trái đất hình cầu?Bất cứ 1 em học sinh lớp 1 nào cũng biết điều đó!
Nhưng ở bên kia tường,ông Khốt-ta-bít đã phì cười và từ miệng Vôn-ca,dù cậu học sinh tội nghiệp của chúng ta đã cố mím chặt môi,vẫn buộc ra tiếng cười kiêu ngạo:
_Mi dám chế giễu đứa học trò trung thành nhất của mi ư!Nếu trái đất hình cầu thì bao nhiêu nước sẽ trôi tuột xuống hết và lòai người sẽ chết khát,cây cỏ sẽ chết khô.Hỡi cô giáo đáng kính và cao quý nhất trong tất cả các giáo viên,trái đất đã và đang có hình cái đĩa bằng phẳng,khắp các phía được bao bọc bởi 1 con sông vĩ đại gọi là "Đại dương".Cái đĩa đất khổng lồ ấy được đặt trên 6 con voi, 6 con voi này lại đứng trên 1 con rùa khổng lồ. Thế giới được sắp đặt như vậy đó,hỡi cô giáo.
Các vị giám khảo nhìn Vôn-ca với vẻ ngạc nhiên mỗi lúc 1 tăng.Còn Vôn-ca thì toát mồ hôi hột vì khiếp đảm và vì nhận thấy sự bất lực hoàn toàn của mình.
Các học sinh trong lớp vẫn chưa thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra đến với cậu bạn Vôn-ca,nhưng có đứa đã bắt đầu rúc rích cười.Thật là ngộ khi nghe nói về cái nước của những người đầu hói,về cái nước tràn ngập lông chim,về những con kiến mang vàng to bằng con chó,về trái đất hình đĩa được đặt trên 6 con voi và 1 con rùa.Còn Giê-ni-a,cậu bạn chí thân và là tổ trưởng của Vôn-ca thì lo lắng thật sự.Hơn ai hết,Giê-ni-a biết rõ Vôn-ca là trưởng nhóm thiên văn học và dù sao chăng nữa thì cậu cũng phải biết trái đất hình cầu. Chẳng lẽ Vôn-ca tự nhiên lại giở trò càn quấy ở tại ngay cuộc thi!Có thể Vôn-ca bị bệnh. Nhưng bệnh gì?Cái bệnh gì mà kỳ cục vậy?Và sau nữa,rất bực mình cho cả tổ.Cả tổ luôn luôn dẫn đầu về các chỉ tiêu thi đua,nay bỗng nhiên tất cả đều đi tong vì những câu trả lời nhảm nhí của Vôn-ca,1 đội viên thiếu niên tiền phong rất có kỷ luật và có ý thức cao!
Lúc đó,Gô-ga ngồi ở bàn bên cạnh_1 thằng bé hết sức khó chịu lại hay cay cú,nói:
_Giê-ni-a,tổ mày bị thất bại rồi!_Gô-ga nói thầm và cưòi với vẻ vui mừng độc địa._Bị thất bại thật sự!..
Giê-ni-a lặng lẽ giơ nắm đấm về phía Gô-ga.
_Thưa cô Vác-va-ra!_Gô-ga ré lên ai oán._Bạn Giê-ni-a giơ nắm đấm dọa em ạ
_Hãy ngồi yên và không được mách,_Cô Vac-va-ra nói với Gô-ga và lại quay về phía Vôn-ca đang đứng đực trước mặt cô,sợ mất vía_Về những con voi và rùa,em nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
_Nghiêm chỉnh hơn lúc nào hết,hỡi cô giáo đáng kính nhất trong tất cả các côn giáo,_Vôn-ca lặp lại lời nhắc của ông già và ngượng chín người.
_Em không nói thêm gì nữa ư?Chẳng lẽ em cho rằng em trả lời đúng phiếu thi của em?
_Không,không cần nói thêm gì cả,_ở bên kia tường,ông Khốt-ta-bít lắc đầu từ chối.
Và Vôn-ca khốn khổ vì sự bất lực trước sức mạnh đang đẩy em đến chỗ thi trượt,cũng làm 1 cử chỉ từ chối.
_Không,không cần nói thêm gì cả.Có chăng thì chỉ cần nói rằng chân trời ở nước Ân-Độ giàu có được viền = vàng và ngọc trai.
_Thật là quá quắt!_cô giáo vung tay lên tỏ vẻ kinh ngạc.
Không thể tin được rằng Vôn-ca,1 chú bé khá là kỷ luật,trong giờ phút quan trọng như thế này mà lại dám chế giễu các thầy giáo,cô giáo 1 cách hỗn láo như vậy và thế là có cơ bị thi lại.
_Theo tôi,sức khỏe của cậu bé này không được bình thường cho lắm,_cô Vac-va-ra nói nhỏ với thầy hiệu trưởng.
Liếc nhìn thông cảm với Vôn-ca đang lặng người đi vì buồn bã,các vị giám khảo bắt đầu thì thầm hội ý.
Cô Vac-va-ra đề nghị:
_Ta nên đặt cho cậu bé này 1 câu hỏi riêng để em ấy trấn tĩnh lại chăng?1 câu hỏi trong chương trình năm ngoái cũng được.Năm ngoái,em ấy được điểm "năm" môn địa lý đấy.
Các vị giám khảo khác đồng ý,và cô Vac-va-ra lại quay về phía cậu bé Vôn-ca bất hạnh:
_Vôn-ca,em lau nước mắt đi,chớ mất bình tĩnh nhé!Em hãy nói thế nào là chân trời?
_Chân trời phải không ạ?_Vôn-ca mừng rỡ_Đó là 1 điều hết sức đơn giản,chân trời là cái đường tưởng tượng...
Nhưng ở bên kia tường,ông Khốt-ta-bit lại bắt đầu ngọ nguậy,và Vôn-ca lại trở thành nạn nhân của việc ông ta nhắc bài.
_Chân trời,hỡi cô giáo đáng kính,_Vôn-ca sửa lại,_chân trời là cái ranh giới mà vòm trời pha lê tiếp giáp với rìa mặt đất.
_Mỗi lúc mỗi rắc rối thêm!_cô Vac-va-ra rên rỉ._Em bảo tôi nên hiểu những lời em nói về cái vòm trời phalê như thế nào:hiểu theo nghĩa đen hay theo nghĩa bóng?
_Theo nghĩa đen,hỡi cô giáo,_từ bên kia tường ông Khốt-ta-bit nhắc.
Và Vôn-ca phải lặp lại theo ông ta:
_Theo nghĩa đen hỡi cô giáo.
_Theo nghĩa bóng!_một cậu nào đó ở hàng ghế sau nói thì thầm.
Nhưng Vôn-ca lại thốt lên:
_Tất nhiên,theo nghĩa đen,và không thể nào khác được!
_Thế nghĩa là thế nào?_Cô Vac-va-ra vẫn không tin vào tai mình_Thế có nghĩa là theo em,vòm trời rắn?
_Rắn
_Và có nghĩa là có nơi mặt đất kết thúc?
_Có cái nơi như vậy,hỡi cô giáo đáng kính của ta.
Bên kia tường,ông Khốt-ta-bit gật đầu tán thành và hài lòng xoa xoa 2 bàn tay gầy guộc của mình.
Trong lớp im lặng 1 cách căng thẳng.Những anh chàng hay cười nhất cũng không dám cười.Rõ ràng là Vôn-ca đã gặp phải 1 chuyện gì không ổn.
Cô Vac-va-ra rời khỏi bàn,sờ trán Vôn-ca với vẻ lo lắng.Trán Vôn-ca vẫn mát như thường.
Nhưng ở bên kia tường ông Khốt-ta-bit xúc động quá,liền cúi rạp người,đập tay vào trán và ngực theo phong tục phương Đông,rồi nói lẩm bẩm.Bị cưỡng bách bởi 1 sức mạnh ghê gớm,Vôn-ca lặp lại chính xác những cử chỉ đó:
_Ta cám ơn mi,hỡi cô gái rộng lượng nhất!Ta cám ơn vì sự lo lắng của mi, nhưng sự lo lắng đó là không cần thiết,bởi vì ta,đội ơn Đức A-la-khơ,hoàn toàn khỏe mạnh.
Cô Vac-va-ra âu yếm nắm tay Vôn-ca,dắt em ra khỏi lớp và xoa đầu em đang cúi gục:
_Không sao đâu,Vôn-ca,em đừng buồn.Có lẽ em bị mệt quá đấy...Em cứ nghỉ ngơi cho khỏe rồi lại đến thi,được chứ?
_Được ạ,_Vôn-ca nói._Nhưng thưa cô Vac-va-ra,em xin lấy danh dự đội viên thiếu niên tiền phong mà nói rằng em không hề,hoàn toàn không hề có lỗi trong chuyện này!
_Cô cũng không bảo em có lỗi kia mà,_cô giáo trả lời dịu dàng._Thôi,bây giờ chúng ta sẽ ghé qua ông Pi-ốt.
Ông Pi-ốt là bác sĩ của trường.Trong vòng 10 ph,ông đã nghe nghe gõ gõ trên ngực,trên lưng Vôn-ca,bắt cậu bé nheo mắt,đứng chìa 2 tay về phía trước xòe các ngón tay ra;gõ vào dưới đầu gối em...
Trong lúc đó,Vôn-ca đã hoàn toàn trấn tĩnh.Má em lại hồng hào,tâm trạng lại phấn chấn.
_Một cậu
Isu
hị, em mê cái truyện Khốt đấy lém, bé mê lớn vẫn mê... :-*
Abaddon
Tôi mới đọc xong cuốn "The True Believer-Thoughts on the Nature of Mass Movement" của Eric Hoffer, quá tuyệt, đọc cứ như là tác giả viết sau vụ 11-9 vậy. Sách này phát hành năm 1951 rồi.
Những kẻ cuồng tín về tôn giáo, chính trị, dân tộc, quốc gia là loại người như thế nào, suy nghĩ, hành động ra sao? Sống dưới các chế độ nhu vậy thì suy nghĩ con người sẽ thế nào? tất cả sẽ được giải đáp.
Tại sao chủ nghĩa Cộng Sản sụp tại Liên Xô, tại sao có những kẻ cuồng tính, bỏ mạng vì cái lý tưởng mơ hồ, xa vời. Tác giả giải thích rất rõ ràng.
Các bác có thể tham khảo chút:

http://www.amazon.com/exec/obidos/ASIN/006...4297006-0505536

Bác nào đọc rồi cho ý kiến với, bác nào chưa đọc thì nên mua về đọc. laugh.gif
babyQueen
Nghe tên đã thấy hay rồi, nhưng mà....tiền bạc là một vấn đề tế nhị và phức tạp ;) Thêm vào đó, mua qua mạng...phiền phức ??? tớ lại cóc còn tiền để...chuyển khoản... :'( Kể có nội dung free luôn ở đây mà đọc thì hay, abaddon nhỉ!!?? :P
TrueLie
Đọc sách đấy làm gì, nghiên cứu Thung lũng của những giấc mơ công nghệ thông tin đê, học làm giàu luôn ;D ;D ;D
Pages: [<<], [<], 1, 2, 3, [4], 5, 6, 7, [>], [>>]
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Invision Power Board © 2001-2022 Invision Power Services, Inc.