Langven.com Forum

Full Version: Tiếp Cận Nhạc Cổ điển
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Âm nhạc - Hội họa
Pages: [<<], [<], 1, [2], 3, 4, 5, [>], [>>]
ex
Thấy ai cũng kể chuyện đời mình hết, em cũng kể luôn.
Hồi nhỏ em toàn coi ca nhạc thiếu nhi ;D, tại papa mama cho đi học vẽ ở Nhà thiếu nhi theo phong trào khu tập thể, cho đến khi các bạn em đã nghe nhạc tiếng Anh thì em vẫn Trái đất này là của chúng mình ???, bi giờ cũng vậy luôn, em chả biết gì về Pop-Rock cả, may học trong Nhà thiếu nhi nên cũng biết đàn guitar là cái gì, cũng được nghe piano do người ta đệm cho mấy bé học ballet.
Bây giờ mới biết cái đàn piano của Nhà Thiếu nhi nó bập bùng chứ hồi đó thấy hay dã man ;D, cái này là nhạc cụ cổ điển đầu tiên em được biết nên ấn tượng sâu sắc luôn, bởi vậy về sau khi bắt đầu nghe em toàn thu thập nhạc piano, bi giờ cũng iu toàn pianist ;D.
Tiếp theo, chẳng có gì ly kỳ, em sống lay lắt với đủ thứ nhạc, cho đến cấp 3, một lần vào nhà sách, nghe được một băng toàn Chopin, nhạc Chopin giai điệu đẹp, dễ cảm dễ nhớ --> :-*, từ đây bắt đầu giai đoạn nghe Chopin điên cuồng, nghe tất cả các bài, tới đây xuất hiện thêm nhiều nhân vật nữa, đáng kể nhất là bạn hiền sau đó là sư phụ ;D.
Bạn hiền quan trọng lắm nha, tại vì không có thì lấy ai ... chia sẻ tiền mua đĩa với mình :laugh.gif, xém wên, còn chia sẻ cảm xúc nữa; sư phụ cũng quan trọng, nếu không gặp được thì ở Sài Gòn em sục sạo trong mấy cái shop CD mãi cũng chỉ nghe được mấy bài popular chứ không có nguồn để mà nghe với so sánh người này người kia chơi với lại mở rộng phạm vi nghe được.
Qua bên đây tuy là cái xứ nhà quê nhưng mà nhờ lượng kiến thức cơ bản ban đầu cộng thêm nghe ngóng từ các loại forum với cả báo chí thì em biết để mà mua đĩa cũng đủ nhẵn túi, may mà không ở mấy cái thủ đô âm nhạc.
Bây giờ em có thể tiếp cận với nhiều nguồn thông tin hơn xưa, chọn lọc đĩa để mua với đánh giá cũng dễ dàng hơn xưa nhưng mà vẫn thấy yêu cái giai đoạn mò mẫm hồi đầu ghê.
Chopin là mối tình đầu của em, hihì, hồi xưa còn lấy năm sinh năm mất làm password (không phải passwors bank account đâu, đừng có ai ham) giờ bỏ rồi, hic, tại sến wá ;D, giờ chuyển qua yêu 2 ông khác người Đức già hơn, xấu hơn, mập lùn béo ú :(, được mỗi cái không sến ;D, lâu lâu em vẫn lấy sonata số 2 ra nghe lại để ôn lại kỷ niệm với người iu cũ ???.
CHuyện của em đến đây là hết, tại em không biết nói gì nữa, giờ em nhìn đâu cũng thấy có những thứ hay ho mà mình chưa hề động tới, biển nhạc mênh mông, nghe bao giờ cho hết, mua đĩa bao giờ cho hết :'(, tiền bao nhiêu cho đủ :'( :'(
Hưng
Về Mendelssohn's Violin concerto này chị :

Bản concerto cho violin cung Mi thứ op.64 này được Mendelssohn viết vào năm 1844- xong ngày 16.09.1844 và được trình diễn lần đầu vào ngày 13.03.1845 tại Gewandhaus ở Leipzig
[*]. Bản concerto này cũng là một trong những tác phẩm thành công nhất của Mendelssohn và cũng là một trong số những concerto cho violin được yêu thích nhất.
Chương 1 là Allegro molto appassionato bắt đầu với phần Solo-Violin ngay từ nhịp thứ 2, với một chủ đề hướng nội đầy kịch tính mang giai điệu chính của tác phẩm. Sau một đoạn dẫn leo thang mang âm hưởng thi ca là chủ đề thứ 2 về một đàn ống ( Organ ) của bè Solo-violin trên cung Son trong tiếng Klarinette và sáo. Sau đó bè solo-violin tiếp nhận chủ đề tinh tế tiếp theo của tác phẩm. Sự vận hàng của tác phẩm là một cuộc giằng co quyết liệt và căng thẳng giữa bè kèn ( tù và, còi ) và bè Solo, nơi mà đoạn kết được thực hiện.
Tiếp đó là sự bắt đầu của cả giàn nhạc với chủ đề chính. Sau một đoạn ngắn, đoạn nối từ cung Mi thứ của chương 1 sang Đô trưởng của chương 2 ( Andante, nhịp 6/8 ), bè Solo-violin thể hiện một giai điệu du dương êm ái- giai điệu xuyên suốt của tác phẩm. Đoạn nối của bè solo-violin ( Allegro non troppo ) mang một vẻ đẹp đặc biệt và chỉ được tiến hàng cùng với bè kéo, tới chương cuối ( Allegro molto vivace, Mi trưởng, nhịp 4/4 )- một hành khúc có cấu trúc kiểu Sonate trong một âm thanh mang tính không khí ( elfenhaften Ton- rất khó dịch ;D ) đặc trưng của Mendelssohn, mà chủ đề chính của nó- sau một cú xô báo hiệu với bè hơi, là sự thể hiện của bè solo.
Ngoài chủ đề thứ hai, trong sự vận hành của toàn bộ tác phẩm còn có một chủ đề mang đậm âm hưởng của giọng hát ( gesangvolles Thema ) cung Son trưởng. Với một sự sáng lạng trong xử lý, chương đầy sức sống và sục sôi này ngân vang một giai điệu chứa đầy sự phấn khởi, hoan lạc.


[*] : quê hương của Bach, toà Gewandhaus này là một toà biểu diễn cổ điển- dạng như Nhà hát lớn Hà Nội, hiện nay vẫn còn tồn tại và là một trong số những nhà biểu diễn nổi tiếng nhất ở Đức.

( Ặc ặc, dịch ra mới thấy dịch rất khó, có gì sai và lủng củng quá các bạn thông cảm. ;D ??? )

Hiện nay ở nhà em có bản của Kreisler, Heifetz, Menuhin chơi concerto này. Ngoài ra em cũng đã nghe các bản của Hilary Hahn, Perlman, một đoạn của A.S. Mutter và Milstein. Theo em thì trong số những cái tên trên ai chơi bản này cũng xuất sắc cả. Kreisler chơi theo lối cổ, âm thanh ngọt ngào quyến rũ, mềm mại. A.S. Mutter chơi theo cách này và chơi chuẩn hơn- đĩa lại thu thời Stereo-Digital nên âm thanh tốt hơn, nhưng không ngẫu hứng bằng Kreisler. Heifetz với bản năng kỹ thuật siêu đẳng và lối chơi hùng dũng nên chơi rất mạnh mẽ, hứng khởi. Perlman vẫn chơi khá hiện đại, hào hoa và hoành tráng, quí phái. Hilary Hahn chơi cũng rất hay ( có ở trang trước ). Milstein em tiếc là chỉ nghe được một đoạn nhưng ấn tượng mạnh lắm. Nếu được chọn, có khi em chọn bản của Milstein.
FR
Sau đây là con đường tiếp cận nhạc cổ điển của tớ (đang tiếp cận thôi ;D)...Kể ra thì chắc khối người cười vì cái sự "ngố" của tớ, nhưng kệ, nhỉ laugh.gif

Đầu tiên là thấy trong này mọi người bàn tán ác liệt quá, mà mình thì tịt mít, không thể tham gia được. Cùng lắm là bình phẩm cái violon bác Milou post lên đẹp quá, cái guitar của 1dc7 trông "ngon" quá, em Vanessa Mae trông bốc lửa quá, em Sarah Chang chụp studio có cái violon trông cứ sáng bừng lên, và ...hết ;D

Nói chuyện với U Bu, U Bu bảo "chị không nghe nhạc cổ điển đúng là phí... cuộc đời" (không nhớ là U Bu nói phí mất một phần mấy nữa, chỉ biết là "phí" ;D). Thế là nhờ U Bu post cho cái chủ đề này lên để học hỏi.

Sau đó gặp U Bu và hỏi những câu làm U Bu cười khùng khục vì cái sự dốt nát của chị Rain:

- Em ơi, concerto là gì? Khác symphony ở chỗ nào?
- 1 cái concerto nó dài loằng ngoằng thế cơ à?
- Thế sao trong concerto nó lại chia ra đến mấy phần?
- Người ta đánh số 01,02,03...là cái gì?
_ Người ta ghi Itzhak Perlman, Yo Yo Ma và Dani là sao?

Đại khái là một đống câu hỏi rất ngố như vậy. Chắc hôm đấy U Bu mấy lần suýt sặc cơm ;D

Kế đó là đọc những lời khuyên của mọi người. Thường là ai cũng khuyên cứ chọn best of mà nghe đã. Và khuyên nghe piano trước đã, vì "dễ nghe" hơn. Lời khuyên này có vẻ hợp với tớ vì tớ vốn không thích Violin, tớ thấy nghe Violin như dế kêu :'(, nghe piano có vẻ hay hơn.

Thế là quyết định lôi Chopin (người yêu đầu tiên) của em Ếch ra nghe thử. Thấy cũng hay hay, được được, nhưng chỉ thế thôi, không ấn tượng lắm. Cũng chưa thấy có vẻ gì là "phí đời" nếu không nghe cổ điển cả ;D

Thế rồi lang thang thế nào lại vớ được Romance n°2 for Violin của Beethoven....Bất ngờ quá, vì thấy violin hay quá, và bỗng nhiên thấy Chopin của Ếch nhạt nhoà quá (sorry Ếch nhé ;D). Những âm thanh tuôn chảy của violin nghe mới da diết làm sao, như thấm vào tim làm cổ họng nghẹn cả lại...Nghĩ là chắc không còn bản Violin nào hay hơn nữa. Sau đó vớ được Mendelssohn Violin concerto do Itzhak Perlman chơi. Trời đất, không thể tưởng tượng nổi, không thể chịu đựng được cái tiếng violin. Sao cái bản này hay quá vậy, hay hơn cả bản Romance kia. Nó có cao trào, có độ sâu, nó vừa da diết, lại vừa ...không biết nói sao nữa...Có điều là thực sự cảm thấy hạnh phúc, lại vừa thấy buồn thắt ruột khi nghe bản này, nghe lòng nhói đau mà sao lại ngọt ngào, kỳ lạ quá!!!

Đó, tớ mới đang dừng ở đây thôi. Không biết còn bước tới đâu, có thể như U Bu nói "sau 1 năm có khi chị tán lại còn ác hơn bọn em ấy chứ", có thể sẽ dừng lại ngay tuần sau...(có lẽ hơi khó), nhưng ấn tượng về nhạc cổ điển đã thay đổi, và giờ thì đã có thể hiểu được phần nào tại sao nhiều người đam mê loại nhạc này đến vậy! :-X
1dc7
Đang vội phắn nhưng tớ cũng phải vào để khen ngợi bạn Rên: nhận ra nét đẹp của violin và tớ đồng ý kinh khủng khiếp là Meldenssohn concerto là cái con tớ thấy hay nhất từ trước đến nay. Nhất thế giới! Pọi thời đại. sp_ike.gif
Hưng
Giời, em thì vẫn nghĩ là cái Concerto của Beethoven là nhất. Nhưng nghe hay nhất có lẽ là cái Sibelius và Brahms. ;D
Chị Rên nhiều cảm xúc thế mà chả may nghe phải cái Sibelius chắc khóc te tua, có khi thành bão lụt. Mà nhất là nghe mấy người như Oistrakh, Mutter, Szeryng chơi thì chỉ có nước gọi công ty nước thành phố đến hút nước chống lụt. ;D
ex
Chị Rên ới ời, em bỏ Chopin mà đi lâu rồi chị à, giờ em iu hai ông người Đức già , mập, xấu cơ mà chị ;D (theo đúng lý thuyết gì đó... phụ nữ bây giờ là có wuyền cặp nhiều bồ ấy).
Bản Mendenssoln đấy đúng là thuộc loại nghe lần đầu là yêu, em cũng công nhận luôn, cái giai điệu mở đầu của nó nghe bao nhiêu lần rồi vẫn cứ lạnh xương sống như thường :P.
À wên , cho em bênh người iu cũ chút, chị nghe Chopin là chị nghe waltz hay nocturne đấy ạ, mai mốt có gì chị quay lại nghe Chopin chị nhớ nghe mấy cái Ballade, Scherzo, sonata, Polonaise với concerto, cũng không nhạt nhoà lắm đâu.
Mr. Smith
Tớ cũng thích nghe Violon nhất, đặc biệt là vào buổi đêm, nhưng chẳng thể nhớ và phân biệt được bản nhạc này với bản nhạc khác cả ???
yuyu
Các bác đừng khen vội ai là nhất , trong nghệ thuật ai cũng là nhất cả , mỗi người một vẻ , đấy là một trong những đặc tính của nghệ thuật . Mình chỉ có thể nói thích ai hơn thôi , mà cái thích cũng vô cùng lắm, nó thay đổi tuỳ nơi, tuỳ lúc , tuỳ người, ngay trong mỗi người cũng thay đổi luôn xoành xoạch. Nếu nói sang những khái niệm mỹ học thế nào là hay, thế nào là đẹp , thì dài dòng lắm mà cũng chẳng cần thiết. Vậy ta cứ nghe đi, cứ xem đi , cứ mở lòng ra mà đón nhận một cách hồn nhiên như trẻ nhỏ..." Yêu ai cứ bảo là yêu , ghét ai cứ bảo là ghét ..."
Nếu trong hầu hết mọi viêc ta nên để lý trí hướng dẫn, thì trong việc thưởng thức nghệ thuật ta hãy dành quyền ấy cho tình cảm . Xin bộ óc sáng suốt hãy nghỉ ngơi để con tim mù loà dẫn dắt bạn lãng du vào thế giới lung linh, huyền bí và vô cùng tuyệt vời của thẩm mỹ nghệ thuật ....
Hưng
Bác yuyu nói đúng đấy. Thật ra, theo giới chuyên môn ( em đã đọc kha khá ) thì Violin concerto của Beethoven và Brahms là hai cái kinh điển nhất. Ngoài ra của Mendelssohn, Sibelius, Tchaikovski, Bruch, Bach, Mozart, Vieuxtemps, Prokofiev, Strawinsky, Schostakovich, Khatchaturian, Glazunov, Alban Berg.. cũng là những cái rất hay cả.
Bản thân em thì em đang khoái cái Sibelius :-* và chương 1 cái Tchaikovski :-X hơn cả. Cái của Beethoven nghe cả bản thì có cảm giác là nó được cấu trúc rất kinh và sâu sắc, nhiều triết tính nhưng mình chưa đủ khả năng cảm nhận hết. Mỗi lần nghe tập trung lại thấy nó ghê gớm hơn. ;D
FR
Bác yuyu nói rất đúng, âm nhạc là để cảm nhận chứ không thể khiên cưỡng được. Không phải vì tất cả đều nói Chopin hay là mình PHẢI thấy hay, cảm nhận hay hay không phụ thuộc vào từng con người, từng thời điểm, từng hoàn cảnh, và kể cả tính cách của người đó nữa...Mà những điều đó thì sẽ thay đổi.

Báo chí, bình luận chỉ giúp ta hiểu thêm về bản nhạc đó, người nghệ sĩ đó...hoặc thậm chí có thể mở ra cho ta một cách nhìn khác với cách ta vẫn thường nhìn...nhưng nó không thể đem lại cho ta cảm giác người khác cảm nhận, có chăng chỉ là sự đồng cảm nếu mình cũng cảm nhận thấy một vài điểm giống thế.

Tớ vẫn đang nghe Mendelssohn Violin concerto do Itzhak Perlman chơi. Tớ cứ nghe đi nghe lại không chán. Không có cái cảm giác "lạnh xương sống" như của Ếch, cũng không "sởn gai ốc" như mỗi lần tớ bắt gặp một giọng ca đẹp, mà luôn có cảm giác rưng rưng, nghẹn ngào...Luôn có những con sóng, khi thì rủ rỉ, bồi hồi, da diết...khi thì mãnh liệt, hùng vĩ, choáng ngợp...những con sóng nồng nàn, run rẩy...Lúc thì âm thanh nghe trong vắt, tưởng như chỉ đụng khẽ vào là nó sẽ vỡ tan...lúc thì nó cuồn cuộn không sao ngăn nổi...

Có lẽ sau này tớ sẽ thấy có những bản "hay" hơn chẳng hạn, nhưng ấn tượng đầu tiên về nhạc cổ điển do bản Violin này mang lại thì chắc sẽ khó phai.

Cám ơn U Bu :-X
Pages: [<<], [<], 1, [2], 3, 4, 5, [>], [>>]
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Âm nhạc - Hội họa
Invision Power Board © 2001-2022 Invision Power Services, Inc.