Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Trên giá sách
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25
TươngGiang
Lâu không đọc được một tác phẩm ưng ý nào, cảm thấy trong người rất bức bí. Càng bức bí hơn, bởi vì người ta viết dở thế mà mình có muốn viết dở như người ta cũng chẳng được leuleu.gif

May mắn và cảm ơn bạn, đã tặng cho cuốn Những giấc mơ của Einstein. Một cuốn sách mỏng, nhẹ nhàng nhưng chất chứa bao điều đáng để đọc, để suy ngẫm và để... hưởng thụ. Chứ sao nữa...

Hưởng thụ chất hài hước tinh tế trong từng phân cảnh của câu chuyện, trong từng tình huống, từng giả định trong những câu văn ngắn gọn, dễ hiểu, không cố đánh lừa hay mị người đọc bởi những ngoa ngôn, điêu ngữ.

Hưởng thụ những suy luận chính xác về thời gian, những quan điểm khoa học về thời gian và không gian được giải thích một cách giản dị, đạt tới mục tiêu thuyết phục được người đọc.

Hưởng thụ một cấu trúc truyện đặc biệt, không phải vì sự khiên cưỡng trong việc làm mới, cố tạo ra một cái gì lạ lẫm, mà chỉ là sự thể hiện mới mẻ trong tính cô đọng và súc tích gây được hiệu quả cao nhất tới độc giả.

Thật là thú vị khi kết thúc một năm cũ bằng một cuốn sách có thể gây nhiều cảm tình đến vậy! Cho dù bạn là người ham thích hay không quan tâm gì tới khoa học, không cần biết tới sự già nua của con người và ngắn ngủi của kiếp sống trong sự lẳng lặng của thời gian, thì vẫn nên một lần đọc Những giấc mơ của Einstein. Hy vọng, bạn cũng tìm được một điều thú vị nào đó, trong những câu văn giản dị mà vô cùng xúc động của cuốn sách mỏng này!
Thị Anh
he, còn chị thì vứt Thủy Hử đấy, mặc dù cũng rất thích đọc. Nhưng giờ đang mê mệt với Totem Sói.
Lâu rồi, mới có một cuốn sách hay như vậy, chả có cố ý gài tí sex nào. Nhưng thật là đọc đáng gọi là "hay", đọc đến đâu, suy nghĩ đến đó.
Tuongcuop
Các cụ đọc nhiều thật. Son rỗi sướng thế.

Tướng cướp giờ chả được đọc nhiều. Nên phục, vì sợ bọn ấy lắm, như thằng em vừa đi làm bằng Tiến sĩ văn chương dang dở từ Pháp, kiêm làm thư viện ở Mĩ cải thiện tiền cho vợ đẹp con xinh, về khoe cùng mụ Thi Anh đọc một ngàn cuốn sách nguyên bản từ tiếng Anh. Lại dọa mình, về VN viết "Chiết" học.

Đêm về không ngủ được, vì sự ngu dốt ko chụ đọc sách của chính mình. Tính ra, hắn đọc ba cuốn một ngày vì hắn ở Mĩ hơn một năm.
Siêu thật. Siêu ơi là siêu. Chả bù cho con cái ông Lê Đức Thọ. Cả hai vợ chồng đều tiến sĩ triết, sang Đức về già còn tu nghiệp nữa, đọc Hê Ghen bốn năm nay, chưa xong một cuốn. Gạch gạch xóa xoá, tra tra, giở giở dăm cuốn sách..

Cái sự đọc của thằng bạn nói trên khác quái gì thằng cha chuyên dịch tiếng Nga bỗng dưng giở rói, năm kia viết mười truyện ngắn trong một tuần.Cả năm viết cả trăm TN. Có lẽ tới khi mình toi hắn sẽ giật giải NOben vì viết nhiều sách. Nghe nói, sắp cóp Giải NOben cho ai đọc nhiều nhất các Châu Lục. VN ko có giải NOben văn chương nhunưg chắc thể nào cũng có đứa giật giải Noben đọc sách.

Cái mục này, ai đặt tên hay thật giởi thật. Trên giá sách!

NHớ lại xưa mình toàn mua sách chật cứng, lại đóng một cái giá và chụp ảnh mang tới tới đây là giấ sách của tao với Con bạn gái đẹp nhất trường... Sung sướng thế. Bạn gái nhìn mình đến tê tê cả gân mặt...Lại hỏi, bạn đọc "Lép sờ ông tôi sơ toi" chưa. Mặt vênh lên khoe luôn Bông hồng vàng của Pau...Mặt cửng lên. Ưỡn rộng ngực ra cho không khí căng phồng tư thế của thằng nhiều khoái cảm...

Bây giờ mắt kém đọc tị đã buồn ngủ...

Thú thật hơi phục các Đại giang hồ cao thủ võ lâm làng ven.

Nhưng thua thằng em nói trên nhé. Nó đọc cả ngàn cuốn một năm cơ mà.


Chả có cuốn nào mà Hội nhập khoe với mụ THị Anh để loe ngoe với mụ cả.

Em xin các chị, cắn rơm cắn cỏ với các bà...

mục này đọc cuốn nào, tóm tắt kì tẹo, hay thê nào...dài hơi một tí. Cho em đỡ đọc một cuốn. Hoặc là thực thấy hay qua lời dẫn tìm mua mà tránh các cuốn dở phí tiền nhậu...


Buồn muốn ra cầu Long Biên, đâm đầu xuống hàng bún ốc mạn trái tự tử. Hoặc để ốc bnó bức tử, nói mò... một câu.
TươngGiang
Lần này là lần thứ hai quảng cáo về Totem sói rồi đấy nhé, ok, để mua ủng hộ nhà Đông A một cuốn leuleu.gif
Bác Tuongcuop ạ, đúng là son rỗi nó chỉ hơn mỗi thế đấy. Mà đọc nhiều thì có gì mà bác phải phục, đọc để mà làm gì, để được cái gì, để ra cái gì nó mới quan trọng; chứ còn như em, thì đọc chỉ là... để đọc thôi, TA nhỉ? lala.gif

Mà bác cứ hồn nhiên đi, già hồn nhiên cho nó dễ sống, băn bó suy nghĩ lắm làm gì hả bác? (may mà em ngộ điều này sớm wacko1.gif )
Phó Thường Nhân
Giời này mà còn có người đọc Hegel cơ ạ. Sợ thật. Mà nếu vừa đọc vừa tẩy tẩy xoá xoá thì có nghĩ là huặc không biết tiếng Đức huặc định dịch ra tiếng Việt. Trong cả hai trường hợp đều mất công cả.

Hegel cổ rồi, và thực tế cũng không có hậu duệ, tức là có trường phái, nên ảnh hưởng chẳng có là bao. Được có một trường phái ngược, thì đó là Marx. Nhưng Marx cũng là một trường phái riêng, không cần ngược dòng tới Hegel để hiểu. Thế giới của ông Hê(gel) tức là nước Phổ, cũng đã sụp từ đời nào, còn người đại diện lớn nhất cho triết học Đức có lẽ là Nieztsch(chẳng biết viết tên ông ta có đúng không ? Vì có nhiều phụ âm quá), hiện đại thì có Hedegger (có lẽ tên ông này cũng viết sai chính tả). Ai còn chịu khó đọc Hegel bây giờ đúng là phải bái phục. Nên mấy năm đọc không hết một quyển có lẽ cũng hiểu được.

Nói chung trời rét thì dễ đọc sách, vì thế nên kỳ nghỉ Nô en vừa rồi, 3 ngày đọc được những 4 quyển. So với kỷ lục ngày 3 cuốn thì còn thua, nhưng có lẽ có người có thể đọc được nhanh hơn thế nữa.

Bắt đầu bằng quyển Bất tử của Milan Kundera. Mua đã lâu, nhưng chưa có duyên để đọc. Sau khi đọc được đến gần phần cuối, tức là phần tác giả nói đến nhân vật Ruben thì « ngã ngựa », tức là thấy bứ đến cổ, không thể đọc được nữa, giống như người ăn cơm nếp bị nghẹn. Đành phải bỏ dở. Chuyển sang nhà văn thời thượng, đang được các blogger ở VN yêu mến, đó là ngài Murakami. Nhưng do không kiếm được quyển xôn xao dư luận nhất là cuốn Novergian Wood, nên đành đọc tạm cuốn « phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời ». Cũng là một quyển mua theo phong trào, chưa kịp đọc. Văn của Murakami đọc dễ như ăn ...bún, trôi tuồn tuột, nên đọc hết một quyển chưa thấy no. Vớ tiếp quyển nữa « những người tình của sputnik », nhưng phàm cái gì trôi tuồn tuột thì đọc cũng chóng chán. Giống như ăn bún nhiều thì no nhanh nhưng óc ách nước trong bụng. Kết quả vẫn đọc được hết, vì bún vẫn trơn. Nhưng đến cuối quyển thứ hai của Mu(rakami) thì cảm giác như đang đọc truyển Kim đồng, hay tuổi hồng. Tự nhiên muốn tìm cái gì ăn nặng hơn, có chất hơn. Thế là lại quay lại Kundera, với quyển « Điệu van giã từ ». Có lẽ trong 4 quyển thì quyển này ưng ý hơn cả. Nhưng nó lại hơi cổ. Tâm tư của Ku(dera) gắn nhiều với những suy nghĩ của ông về thời nước Tiệp còn trong vòng tay Liên Xô. Nhưng điều Ku muốn, bây giờ đã thành hiện thực. Nhưng cái nước Tiệp của ông cũng không khá hơn. Tự nhiên đọc quyển sách thấy nó mất hương vị. Có lẽ vì thế mà cái chủ điểm ngán ngẩm nhân tình thế thái, và cái banalité của cuộc sống của Ku,vốn được coi là gắn liền với nước Tiệp cũ mất đi sự hấp dẫn. Điều này thì Mu lại hơn, vì ông ta đề cập tới một thế giới có một tí nội tâm, một tí sex, một tí bình thường... có lẽ rất giống như xã hội thành thị VN hiện tại. Có thể vì thế mà Mu(rakami) làm xôn sao dư luận Blogger, tức là những ê lít (Elite) của VN ngày nay ?

Quả thật các nhân vật của Mu rất thời thượng, do có một cái gu « Ê lít phương Tây » rất cao. Khi đọc Mu, người ta có thể lập ra được một danh sách của những tác giả nhạc cổ điển phương Tây,từ cổ chí kim được. Không những thế, họ còn thưởng thức tuỳ theo người biểu diễn. Trong sách có thể có những câu đối thoại như thế này (Nói đại khái như thế, tôi không thể trích dẫn chính xác). « Chị mở nhạc Brams có được không ? Trả lời : được chị ạ, Brams em có thể nghe cả ngày không chán ». Tôi , trình độ nhạc vốn có thể đạt tới Modern Talking là kịch bến, không thể không hoảng sợ trước cáigu hết sức « ê lít » của các nhân vật Mu dựng. Mà họ cũng chỉ là những người bình thường, một cô thư ký, một anh giáo viên, một thương gia...tức là những người trong cuộc sống, chẳng liên quan gì đến thời thượng văn hoá cả.

Các nhân vật của Mu cũng mặc hàng hiệu, ăn đồ phương Tây. Trong hai cuốn tôi đọc, nếu nhớ không nhầm thì chưa có ai ăn Sushi . Họ uống rượu vang sành điệu, ăn pizza, spagetti. Nếu bịt cái tên đi thì có lẽ không ai biết họ là người Nhật.

Tất cả những điều đó, khiến Mu có lẽ gần gũi đặc biệt với thái độ tiêu thụ « theo danh sành điệu » ở VN ngày nay. Văn hoá phương Tây như vậy với Mu là một thứ chuẩn. Ông ta không chán.

Ngược lại các nhân vật của Ku(dera), dù có là nhạc sĩ (ví dụ nhân vật thổi kèn trompette) trong điệu van giã từ, không ai bàn về âm nhạc một cách sành điệu. Đọc xong (hay gần xong) hai cuốn của Ku, cũng không giúp tôi lập được một danh sách các tác phẩm cổ điển nổi tiếng nhất. Đừng nói gì đến chuyện bình về âm nhạc một cách sành điệu, như một thứ hàng hoá tiêu thụ.

Có lẽ Ku mù âm nhạc. Điều đó khó có thể tưởng tượng được, vì ông ấy chủ chương viết tiểu thuyết, cấu trúc nó ... như một bản giao hưởng. Có lúc ông ta nói nhân vật của ông « cao giọng hơn một octave », vốn là thước đo âm độ trong nhạc lý. Vậy Ku chắc chắn am hiểu âm nhạc, có lẽ còn chơi được nhạc cụ. Nhưng trong tác phẩm của ông không có một lúc nào ông thể hiện sự sành điệu của mình cả.
Thái độ của Ku với văn hoá phương Tây là một thái độ hoài nghi, diễu cợt, chán ngán...Cũng có thể vì thế ông ấy mê những nhân vật đối nghịch với nó, như Đông ki sốt.

Mặc dù vậy cả Ku và Mu đều có thể nói đến sex một cách dễ dàng, nhưng Sex của Mu là một cách tỏ thái độ tình cảm, còn Ku thì nặng về tìm một triết lý, một nghịch lý thông qua tâm lý. Dù sex và nhưng điều liên quan tới nó (tinh cảm, hoàn cảnh, xung đột...) đều được hai người sử dụng để dẫn truyện tạo tình tiết.

Cấu trúc tiểu thuyết của Mu có lẽ không vượt quá truyện của « tự lực văn đoàn ». Có nghĩa là nó rất cổ điển. Thậm chí nó còn lược giản và tiết kiệm nhân vật, nhưng tình tiết lại tinh tế, tỉ mẩn. Ngược lại cấu trúc truyện của Ku là cả một vấn đề. Và có lẽ ngoài các nghịch lý triết lý trong tình tiết, cấu trúc truyện của Ku thật sự đặc sắc. Bản thân nó đã là một chủ điểm, khiến người ta phải để ý, ngoài nội dung. Truyện của Mu không có điều đó. Đọc đến quyển thứ 2 của ông, tôi cảm giác như đang đọc truyện Kim đồng. Điều không thể xẩy ra với Ku.

Có lẽ vì thế mà đọc Mu là ăn bún (ít chất, nhiều nước, dễ trôi, đói nhanh). Còn đọc Ku là ăn xôi (nặng bụng, khó nuốt, khó tiêu).

tanlangtu
QUOTE
Nhưng do không kiếm được quyển xôn xao dư luận nhất là cuốn Novergian Wood, nên đành đọc tạm cuốn « phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời ».


Em có bản tiếng Anh, gửi bác Phó
http://files.myopera.com/tanlangtu/blog/Norwegian_Wood.pdf

Một vài cuốn khác
Murakami Collection Works
The Wind Up Bird Chronicle
Tuongcuop
Một trong các tật xấu của dân ta là thích nói phét. Thích tỏ ra cao đạo.

Ở Đức, nôi của He Ghen vẫn bán sách của cụ. Như ở ta vẫn tái bản Kiều và vẫn tranh biện quanh ngôi mộ bốn trăm năm của Kiều...

Đấy là cái nôi của một xứ triết học mà còn vậy, xong ở ta, vừa xấu hổ là từ bàn cổ tới giờ chưa có một danh nhân nào được liệt vào hạng triết học gia đề ra một tư tưởng lớn, nhưng rất nhiều đứa xem cái này là cũ cái kia là cổ cái này là mới...Moden thật! Đọc cũng moden, váy cũng moden cũng như sành điệu mà ngoắt đổi điện thoại cầm tay từ năm ngoái sang năm nay Sony thay thế cho Samsung...Con gái Hà Nội thay thế xi líp trắng hồng bằng loại đen có ren sành điệu năm 2007...Ông Thảo được ca ngợi ngất trời, nhưng cũng chỉ ba cái tiểu luận tranh biện khơi khơi mới hơi chạm tới triết...

1000 cuốn sách nhân loại cho người Việt. Sáng kiến ấy của Ngô Tự Lập lăng quăng là một ý kiến đúng và tâm huyết (đôi khi Lập giữ lại cái tử tế của người cầm bút).

Thế nên dầu đi ra ngoài nhiều, thông minh lỏi mà chả khá được. Âm thầm vượt lên làm danh sĩ xứ người đếm chưa hết tiếng vỗ tay đã hết, hỏi gì tới dân trí trong nuớc hở trời.
NguoiVN
bác tướng cướp đổi avatar đi, phù đổng thiên vương đâu có nhậu w00t.gif
Bến
Tuần trước đâm bổ ra Fahasa Nguyễn Huệ tìm cuốn Hạt căn bản định đem về nhá ngày nghỉ lễ. Hỏi khắp các quầy chả ai biết cả nên hậm hực ra về, định bụng lần sau lại ra kiếm. Đùng một phát báo Tuổi Trẻ đăng bài giới thiệu, tịt luôn ý định mua vì sợ bị buông một câu "Bà lại vác dâm thư về đấy à" (Hậu quả của Bóng Đè lần trước).
Hôm nay quyết mua bằng được Totem Sói, ai nói gì cũng mặc.
Lại nhớ có lần lão L hâm chửi mình "Cái Totem nhà bà! = Tổ tiên nhà bà!"
Phó Thường Nhân
Lâu rồi, lang thang vào tiệm sách VN ở đây, thấy có quyển « Nguyễn Quang Bích , tác phẩm, sự nghiệp », có cả hội thảo về ông ấy nữa,xuất bản cũng gần đây thôi, khoảng cuối những năm 90.Thế là mua. Nguyễn Quang Bích là ai ? Đó là một lãnh tụ Văn thân chống Pháp ở miền Bắc, vùng Hưng hoá , tức là khoảng vảo địa phận tỉnh Tuyên Quang ngày nay. Công cuộc cần vương của ông ấy, là cuộc khởi nghĩa Văn thân lâu dài nhất ở VN. Nhưng ở Vn hiện nay, tôi tin là nếu làm một cuộc điều tra kiến thức, chẳng mấy người biết ông ấy là ai. Có khi lại nhầm là một nhân vật nào đó trong vụ PMU18 cũng nên.

Tôi cũng nghĩ có lẽ chẳng có một người Pháp, hay người Đức nào hiện tại, ngồi « tẩy tẩy xoá xoá » đọc thơ của Nguyễn Quang Bích đến « những mấy năm » cả, và có lẽ họ cũng không biết ông là ai, mặc dù nếu tra các sách của Pháp vào thế kỷ XIX, khi họ viết về công cuộc « khai hoá VN » thì tất nhiên, không thể không có tên ông. Cuộc kháng chiến của Nguyễn Quang Bích gần như đồng thời với thời gian nổi tiếng của Hê ghen.

Thế tại sao tôi lại mua quyển sách nói về Nguyễn Quang Bích ? Bởi tác phẩm, cuộc đời của ông là một bộ phận của văn hoá VN. Thế tại sao tôi không đọc Hê ghen ? Bởi vì nó chẳng có tác dụng gì với những nhu cầu kiến thức hiện tại của tôi. Như vậy nếu người Đức đọc Hê ghen không có gì là lạ, vì đó là văn hoá của họ. Họ là người Đức. Họ không đọc Nguyễn Quang Bích cũng không có gì là lạ. Vì họ không phải là người VN, văn hoá VN xa lạ với họ, và đọc Nguyễn Quang Bích cũng không giúp họ hiểu gì nước VN hiện tại, là điều họ có thể cần.

Tôi đọc Nguyên Quang Bích là bình thường, vì tôi là người VN, tôi nên tìm hiểu văn hoá dân tộc tôi. Còn việc tôi đọc Hê ghen hay không, nó phụ thuộc chủ yếu vào việc , đọc ông ta tôi thu nhận được gì ? Có ích cho tôi không ? Nếu đọc Hê ghen chỉ vì người Đức đọc, chỉ vì nước Đức là cái nôi của triết học, thì tôi đọc là vì vanity, một thứ lập dị, lấy tiếng chứ chẳng có ích gì.

« Nước Đức là cái nôi của triết học ». Nếu ai thực sự quan tâm đến triết học, (phương Tây, dĩ nhiên rồi), thì sẽ thấy điều này sai. Điểm mặt các triết gia nổi tiếng từ cổ chí kim, người Đức không chiếm đa số. Nếu để ý là đã nói tới cái nôi, tức là nói tới mảnh đất phát xuất của triết học phương Tây, thì có lẽ người ta sẽ nghĩ tới Hi lạp nhiều hơn, và điều này cũng đúng hơn.

Vậy tại sao lại có cái ý tưởng « nước Đức là cái nôi của triết học », trong khi cả về số lượng triết gia, cũng như nội dụng, nước Đức cũng không phải là nơi áp đảo. Câu trả lời có lẽ phải quay về Marx. Như người ta vẫn nói, Marx xây dựng học thuyết của mình dựa vào 3 thành tựu « Triết học Đức, Kinh tế Anh, tư tưởng XHCN Pháp ». Quả thực thời Marx sống, tức là vào giữa thế kỷ XIX thì triết học Đức xuất sắc nhất. Nhưng điều đó không đúng vào thế kỷ XVII (lúc này nước Anh mới là đất triết học), cũng như thế kỷ XVIII (lúc này là Pháp)..Thế kỷ XIX, XX người ta cũng không thể không nói tới Anh-Mỹ. Như vậy triết học Đức « xuất sắc nhất » thế kỷ XIX, có một phần là ý tưởng của ông Marx, vì ông ấy dựa vào triết học Đức, cụ thể là Hê ghen (lại ông này) để xây dựng chủ nghĩa của mình. Sau này nhờ có sự phát tán của chủ nghĩa Mác, thành hệ tư tưởng thế giới, mà ông Hê ghen và các ông khác (Fichte, Foeurebach,Schiling...) ăn theo một phần.

Thế người VN đọc Hê ghen để làm gì ? Tình yêu với ông Hê ông Ghen ấy ở đâu mà ra ? Tất nhiên tôi chịu không thể trả lời được. Nhưng có cái ý riêng thế này. Từ 50 năm nay, ở VN thực ra chỉ dậy chủ nghĩa Mác. Vậy người ta biết tới He ghen (đầu tiên qua cái tên) là qua chủ nghĩa Mác. Giống như người theo đạo Thiên chúa, tôn thờ Giê Xu thì biết tới Jean Baptiste, vì theo kinh thánh thì Jean Baptiste là tiên tri báo sự ra đời của Giê Xu. Tương tự như vậy, đọc Marx (vì thích hay bắt buộc) cũng khiến người ta biết tới Hê ghen, và quá đó biết tới nước Đức là cái nôi triết học.

Trần Đức Thảo là một nhà triết học VN. Ông ấy nổi tiếng ở Vn không phải là do tác phẩm, mà là do cái danh, nghe nói đến. Nói tới Trần Đức Thảo, sẽ được thơm lây mùi « triết » của ông. Trần Đức Thảo được đào tạo ở Pháp. Thời ông ở Pháp cũng là lúc chủ nghĩa Mác ở đây lên hương, và dĩ nhiên ông ấy cũng học Hê ghen, để phản bác, vì Trần Đức Thảo là một nhà triết học Mác xít mang vị phương Tây, đối lại với Trần Văn Giầu, mang vị Mạc tư khoa , Lê nin nít. Như vậy ông Trần (Đức Thảo) cũng là một đầu mối truyền tình yêu Hê ghen cho « ê lít » người Việt (những người bây giờ độ tuổi khoảng 60,70,được đào tạo ở miền Bắc). Vì ông Thảo nổi, thì những gì ông ấy biết cũng là điều nổi (dĩ nhiên rồi)..Ông Thảo biết Hê ghen. Vậy biết Hê ghen là nổi ....

Cách đây rất lâu, thời thỉnh thoảng tôi còn ngó cái Talawat, một lần thấy có một cuộc tranh luận ác liệt giữa ông Phan Ngọc và những người khác về dịch một cái từ alienation. Thấy ông Ngọc nói là(nếu tôi nhớ không nhầm) rằng ông ấy học Hê ghen với Trần Đức Thảo, từ hồi những năm 60, nên ông ấy không thể dịch nhầm từ này. Nhưng thực ra điều đó không liên quan. Dịch hay hiểu đúng không liên quan tới THẦY mà liên quan tới MÌNH. Thầy có thể giỏi mà trò có thể dốt. « Không thầy đố mày làm nên », nhưng điều đó không có nghĩa có thầy giỏi thì automatic là trò giỏi. Đó chỉ là điều kiện cần mà không đủ.

Nhưng ở VN người ta vẫn thích lấy cái danh để làm uy tín. Thế cho nên tôi mới trộm nghĩ rằng khi « ê lít » 60 , 70 tuổi ở VN nói tới Hê ghen thì có lẽ nhiều phần bởi cái danh, chứ còn tác dụng thực tế có lẽ không có là bao.

Như vậy có lẽ nhu cầu « tôi biết Hê ghen đấy , đọc mất mấy năm» cũng giống như nhu cầu lúc người ta, vào tiệm ăn xịn, đặt đánh kịch một cái « con Mobile » lên bàn để mọi người nhìn, rồi nói « vô tư như chấy » « Anh vừa đổi « con Mobile » Samsung ra Sony, phải các thêm mấy triệu ». Nó là VANITY chứ chẳng có lợi lộc gì khác.


tanlangtu
QUOTE
Tuần trước đâm bổ ra Fahasa Nguyễn Huệ tìm cuốn Hạt căn bản định đem về nhá ngày nghỉ lễ. Hỏi khắp các quầy chả ai biết cả nên hậm hực ra về, định bụng lần sau lại ra kiếm. Đùng một phát báo Tuổi Trẻ đăng bài giới thiệu, tịt luôn ý định mua vì sợ bị buông một câu "Bà lại vác dâm thư về đấy à" (Hậu quả của Bóng Đè lần trước).

Nguyễn Huệ mà không có cuốn này thì lạ thật, hay lại có xích mích với anh Dũng.
Tớ chỉ ấy, ra nhà sách Hà Nội trên đường Minh Khai (gần kế nhà sách Minh Khai), Totem sói, hạt cơ bản, giấc mơ Anhxtanh ... nói chung mấy cuốn mới, "thời thượng" đều có hết, giảm giá 30%.
Trước khi mua nhớ lệt bên trong vài trang xem chữ có in mờ không, đề phòng sách in lậu. Tớ bị quả "Lê Vân yêu và sống" đến giờ còn cay cú (tại ham rẻ mà).Mí lại sách của Houellebecq mà so sánh với "dâm thư" của Diệu thì khập khiễng quá!
tanlangtu
QUOTE
1000 cuốn sách nhân loại cho người Việt. Sáng kiến ấy của Ngô Tự Lập lăng quăng là một ý kiến đúng và tâm huyết (đôi khi Lập giữ lại cái tử tế của người cầm bút).

Bác Ngô Tự Lập giờ làm bên InvestConsult thì phải (lính bác Nguyễn Trần Bạt), dạo này ít thấy viết bên tienve.org nữa. Cái sáng kiến của bác Lập có liên quan gì đến NXB Tri thức không nhỉ?

Nhân tiện, mọi người cho em mượn đất review cuốn "Socrate tự biện", một cuốn trong dự án "Bản đồ tri thức Việt Nam" (1000 cuốn danh tác thế giới) do bác Chu Hảo đỡ đầu. Em thì không quen thân nhiều với bên văn giới, chỉ là đôi điều suy nghĩ của bạn đọc về bản dịch của danh tác triết học được chờ đợi này.

Socrates tự biện

Thể loại: Kinh điển triết học
Tác giả: Plato – Xenophon
Dịch, tiểu dẫn và chú thích: Nguyễn Văn Khoa
Nhà xuất bản Tri thức


Trước tiên, giải thích về cái tên “Socrates tự biện”. Socrates (470-399 tr.CN) được xem là biểu tượng của triết học Tây phương nói chung, là người đặt nền móng cho triết lý chính trị và luân lý học phương Tây nói riêng. Ông là một trong những ông tổ của phép biện chứng được triết học phương Tây đánh giá rất cao. Hêgen đã coi triết học của ông là bước ngoặt vĩ đại trong triết học cổ đại Hy Lạp.

Cuốn sách là bản dịch của hai tác phẩm:

- Plato, Socrates tự biện (The Apology of Socrates – bản dịch tiếng Anh của Benjamin Jowett).
Xem thêm: http://etext.library.adelaide.edu.au/mirro...to/apology.html
Bản tiếng Đức: http://vietsciences.free.fr/sinhngu/ducvan...dessokrates.htm
Tiếng Pháp http://vietsciences.free.fr/sinhngu/phapva...iedesocrate.htm
Tiếng Hy Lạp http://vietsciences.free.fr/sinhngu/ngonng...ologie-grec.htm

- Xenophon, Socrates tự biện trước tòa (The Apology of Socrates to the Jury – bản dịch tiếng Anh của H. G. Dakyns).
Xem thêm: http://emotionalliteracyeducation.com/clas...ine/aplgy10.htm

Song song với việc Nhã Nam ra đời Tủ sách Triết học, NXB Tri thức, dưới sự chỉ đạo của tiến sĩ Chu Hảo cũng khá nhanh chân trong việc giúp độc giả tiếp cận với các tác phẩm triết học và các danh tác kinh điển khác như: Thế giới như tối thấy của Albert Einstein, Bàn về tự do của John Stuart Mill, Tâm lý học đám đông của Le bon ... và bây giờ là “Socrates tự biện”.

Đôi điều về phiên tòa xét xử Socrates:

Socrates theo phái quý tộc chống lại chính thể dân chủ Athen. Sau thất bại của Athen trong cuộc chiến tranh Peloponnes chống lại Sparta (431 - 404 tr.CN), chính quyền Athen đã tổ chức phiên tòa xét xử ông. Ông bị buộc tội là kẻ thù của chính thể dân chủ, là kẻ theo tà đạo và làm hư hỏng thanh niên. Những câu trả lời, những lời tự bào chữa của ông tại phiên tòa đã thể hiện những tư tưởng triết học sâu sắc của ông.

Ba công tố viên là Melet, Anit và Likon đã buộc tội Socrate rằng, trong 5 năm kể từ sau khi kết thúc cuộc chiến với Sarpta ông đã làm cho Athen từ một quốc gia hùng mạnh trở thành hỗn loạn và dẫn đến sụp đổ. Đám đông lại sôi lên bày tỏ chính kiến của mình.

Một số người cho rằng Socrate là kẻ thù của dân tộc. Một số người khác lại nói Socrate là bạn của nhân dân.

Số người thứ ba thì nói: Socrate là nhà thông thái. Nhà tiên tri thành Delphi từng nói: “Socrate thông minh hơn tất cả mọi người Hy Lạp”. Ông chỉ bàn về những hành động của con người và bàn một cách tinh tế hơn ai hết. “Ăn cắp có tốt không? Không tốt! bao giờ cũng thế chứ? Bao giờ cũng thế! Thế còn ăn cắp vũ khí của kẻ thù trước trận đánh? Đúng, cần phải xác định rõ thêm “ăn cắp của bạn là không tốt”... Đúng, cần xác định rõ thêm… Nhưng rõ như thế nào? Bằng những câu hỏi như thế ông dạy cho mọi người hiểu sự vật ngày càng sâu sắc hơn.

Nhóm người cuối cùng nói: Socrate là kẻ dở hơi. Ông luôn đặt câu hỏi nhưng không đưa ra câu trả lời: dù có trả lời bao nhiêu đi nữa, tất cả đều cảm thấy mình trong tình trạng bế tắc.

Về bản án thứ hai (về việc làm hư hỏng thanh niên), ông nói: “ Họ nói rằng tôi làm hư hỏng đạo đức thanh niên? Nhưng làm hỏng như thế nào? Tôi dạy họ tính mềm yếu, lòng tham lam hay tính hiếu danh? Nhưng chính bản thân tôi không mềm yếu, không hiếu danh, không tham lam. Tôi dạy họ không phục tùng chính quyền? Không, tôi nói “Nếu các anh không thích những đạo luật này, thì hãy đưa ra các đạo luật mới. Còn trong lúc chưa đưa ra được những đạo luật mới thì hãy cứ phục tùng những đạo luật này”. Tôi dạy họ không phục tùng các bậc cha mẹ? ... “

Socrate chỉ ra nguyên nhân làm một số người Athen không thích ông. Ông nói: “Mỗi người trong nghề nghiệp của mình tất nhiên họ biết nhiều hơn tôi. Nhưng về những cái như đức hạnh, sự công bằng, sắc đẹp, sự khôn ngoan, tình bạn… thì họ biết không hơn tôi chút nào. Nhưng mỗi người đều tự cho mình là người hiểu biết và họ rất tức giận khi những câu hỏi vặn của tôi đã dồn họ vào thế bí.

Các quan tòa cho rằng Socrate đã nhạo báng họ nên đã nhất trí dành cho ông bản án tử hình. Người ta giết ông bằng một bát thuộc độc. Khi ông uống cạn bắt thuốc độc, bạn bè vây quanh, khóc ồ lên, ông nói: “Hãy im lặng: cần phải chết một cách thanh thản”. Khi cái chết đã nhập vào tim, ông nói: “Xin các bạn hãy mang kẻ hiếu sinh này tới cho thần sức khỏe”. Đó là lời cuối cùng của ông.

(Xem them: Tạp chí Triết học - http://www.chungta.com/Desktop.aspx/ChungT..._va_phien_toa/


Đôi điều về bản dịch cuốn sách

Dịch giả của Socrates tự biên là một cái tên khá lạ: Nguyễn Văn Khoa. Theo như lời giới thiệu thì dịch giả hiện là Quản đốc Thư viện Paris VIII. Tuy nhiên có một số khúc mắc mà mình chưa giải đáp được. Ngoại trừ phần chú thích khá công phu và bản dịch phần Xonophon thì bản dịch phần Plato khá mập mờ.

Cách đây không lây, mình đã đọc bản dịch Plato: Socrates tự biện của Phạm Trọng Luật trên VietSciences (đề ngày 24/10/2005, http://vietsciences.free.fr/danhngon/tangd...ratetubien.htm. Vấn đề ở chỗ, bản dịch mới giống đến 98% so với bản dịch của Phạm Trọng Luật. Không biết hai người này có quan hệ gì với nhau không, nhưng nếu giống nhau với mức độ như vậy thì khó có thể giải thích thỏa đáng (dù là dịch cùng một nguồn).

Dù không biết rõ về Phạm Trọng Luật, song mình cũng đọc một số bài về triết học trên mạng của tác giả này. Còn Nguyễn Văn Khoa thì quả thật lạ lẫm (hoặc do mình hiểu biết nông cạn). Và việc nghi ngờ là không thừa khi cuốn sách ra đời (tháng 11/2006) sau bản dịch cũ hơn một năm.

Không biết có nên tin vào cái gọi là Dự án Bản đồ Tri thức Việt Nam của NXB Tri thức hay không?

@ Phó Thường Nhân: Bác ở Pháp có biết dịch giả Nguyễn Văn Khoa này không? Nếu nghi ngờ của em có gì sai sót thì mấy bác bỏ quá cho. Vì tình yêu sách vở cả thôi. sad1.gif
Hoang Yen
@Bác Phó: bác so sánh Mu với bún còn Ku với xôi làm em buồn cười quá hihi, chưa biết ai được bác xem là bánh mỳ đây laugh.gif
Em mới đọc Norwegian Wood của Mu thôi, trước định đọc cả Biên niên ký chim vặn dây cót thấy bảo hay hơn Norwegian Wood nhưng đọc xong cuốn kia thì nghĩ lại. Không đến nỗi như bác bảo là Tự lực văn đoàn nhưng kể ra cũng hơi bún thật, hơn nữa điều em thấy ko khoái là nó ko nhiều chất Nhật thực sự. Bác có thích đọc Norwegian Wood bằng tiếng Việt thì trên mạng cũng có đấy bác ạ.

Totem Sói chắc là hay, đọc giới thiệu thấy đặc biệt phết, chắc là phải đọc thôi.
Bến
QUOTE(tanlangtu @ Jan 4 2007, 10:53 PM)
QUOTE
Tuần trước đâm bổ ra Fahasa Nguyễn Huệ tìm cuốn Hạt căn bản định đem về nhá ngày nghỉ lễ. Hỏi khắp các quầy chả ai biết cả nên hậm hực ra về, định bụng lần sau lại ra kiếm. Đùng một phát báo Tuổi Trẻ đăng bài giới thiệu, tịt luôn ý định mua vì sợ bị buông một câu "Bà lại vác dâm thư về đấy à" (Hậu quả của Bóng Đè lần trước).

Nguyễn Huệ mà không có cuốn này thì lạ thật, hay lại có xích mích với anh Dũng.
Tớ chỉ ấy, ra nhà sách Hà Nội trên đường Minh Khai (gần kế nhà sách Minh Khai), Totem sói, hạt cơ bản, giấc mơ Anhxtanh ... nói chung mấy cuốn mới, "thời thượng" đều có hết, giảm giá 30%.
Trước khi mua nhớ lệt bên trong vài trang xem chữ có in mờ không, đề phòng sách in lậu. Tớ bị quả "Lê Vân yêu và sống" đến giờ còn cay cú (tại ham rẻ mà).Mí lại sách của Houellebecq mà so sánh với "dâm thư" của Diệu thì khập khiễng quá!
*



Bác này cũng ở SG à? Sao chưa thấy ra mắt chi bộ laugh1.gif .
Nguyễn Huệ đã có Hạt căn bản rồi và tớ đã được một em xinh đẹp mua tặng ngay một cuốn.
Giờ thì chờ bác tặng Totem sói, ok thumbup.gif . Tớ có tật xấu bị lây từ người xấu là ở SG thì không có cảm hứng để ghé vào các nơi có chữ HN như: siêu thị HN, quán ăn HN, bia hơi HN v.v...cũng như ra HN thì cực ghét những nơi trưng biển có chữ SG. Mí lại mua sách giảm giá thì chỉ khoái đi theo Thị Anh ra Nguyễn Xí thôi.
Người phán câu trên chả liên quan gì đến vụ so sánh Houellebecq với Diệu cả. Hắn chỉ phát biểu về vụ tớ vác về nhà những cuốn báo có bài giới thiệu hơi "hót" thôi. Mà hắn nói sai bét, tớ chỉ toàn mua sách theo mục "Trên giá sách" của Làng ven chứ có đọc báo mục này đâu.


Sóng
Tớ cần tìm quyển rừng Nauy tiếng Việt, ko biết có bác nào có trên mạng ko nhỉ?
tanlangtu
Up lên cho bác đây (mở bằng Mobipocket nhé)
http://files.myopera.com/tanlangtu/blog/RungNa-uy.prc
Phó Thường Nhân
@tanlangtu,
Tôi chỉ là một người bình thường, trong sinh hoạt hàng ngày không có liên quan gì tới giới văn hóa cả, nên tôi không biết ông này là ai. Nhưng biết hay không biết cũng không quan trọng. Giả sử ông ấy vô danh, nhưng dịch hay và trung thành thì trước sau cũng thành danh thôi.

Bất luận cái danh sách 1000 cuốn kia là gì , thì Platon vẫn là kinh điển của triết học phương Tây, nên đọc nó vẫn có giá trị, vì tuy nó cổ, nhưng đấy là cái "phông lý thuyết" để hiểu tâm lý, tinh thần phương Tây. Ở phương tây theo tôi có 2 dòng "tâm lý" văn hóa cơ bản : Hi - La và Thiên chúa. Trong đó Platon vừa là tổng kết giai đoạn Hi -La vừa là cái phục hưng của Thiên chúa, vì sau này người ta cũng dùng Platon để giải thích Thiên chúa từ thời phục hưng;

Không có gì sung sướng hơn là được đọc sách theo nguyên bản. Sách của Platon vốn được dịch rất kỹ càng, chu đáo ra các tiếng phương Tây phổ cập như Anh, Pháp, Đức... vậy nếu đã biết một trong các tiếng đó, thì nên đọc bằng nó, chứ không nên đọc tiếng Việt. Nó sẽ tránh được tình trạng "tam sao thất bản".

Sóng
Tớ ko có mobipocket, cậu có cách nào convert hoặc bản dành cho chương trình khác đọc được ko?
Hoang Yen
Sóng có thể đọc ở đây này: http://www9.ttvnol.com/forum/tacphamvanhoc...91/trang-1.ttvn
Phó Thường Nhân
@Hoàng Yến,
So sánh với bánh mỳ thì chắc không bao giờ có, mặc dù bánh mỳ Pháp công nhận là ngon. Có lẽ ngon nhất trên thế giới, vì nó giống bánh mỳ pa tê ở VN. Nói đúng hơn, cách làm bánh mỳ của VN là cách làm của người Pháp. Nhưng cái trò kẹp nhân nóng, thì lại đặc VN, vì ở Pháp người ta thường kẹp nguội.

Ăn bún dễ ăn , nhưng cũng ngon chứ. Cũng như truyện của ông Mu vậy. Thực ra truyện của ông ấy cũng có ẩn ý. Ví dụ, cái truyện « phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời », nội dung của nó là tả về một tình yêu. Nhưng một phía(đại diện bằng một nhân vật) là đi tới sự sống (« phía Nam biên giới »), còn phía kia(một nhân vật khác) đi về sự chết (« phía Tây mặt trời »). Tôi hiểu là như thế. Điều này tự nhiên làm tôi nghĩ tới khái niệm Âm - Dương.

Cái câu « phía Nam biên giới » kia là tên một bài hát tiếng Anh. Ông này cực kỳ thuộc nhiều tít âm nhạc. Hình như tên bài đó là In the South of Frontier hay gì đó. Trong đó ông ấy có để cho nhân vật của mình nói, đại ý rằng khi ông ấy hiểu được lời bài hát, thì thấy nó chẳng có gì. Vì phía Nam biên giới kia tức là nước Mexico, do đây là một bài hát Mỹ. Nhưng khi ông ấy không hiểu lời, thì ông ấy (không nói ra, nhưng câu truyện nói hộ) hiểu hay hơn nhiêu, vì nó như là đi về phía sự sống. Vì phía Nam theo quan niệm phương Đông là phương nóng, sinh sôi nẩy nở. Còn cái frontier thì phải hiểu (hay tôi ngầm hiểu ý ông ấy là một sự cấm kỵ). Như vậy dù Mu lấy tên một bài hát Mỹ, đặt tít cho truyện của mình. Nhưng nó không phải là Tây, là Mỹ mà lại là Nhật. Do cách hiểu là hiểu bằng quan niệm văn hoá Nhật (với điều kiện không hiểu tiếng), mặc dù cái Fact là Mỹ..

Như vậy, cũng có thể hiểu rằng cái sinh hoạt phương Tây kia của các nhân vật, là một hình thức hiểu phương Tây theo kiểu Nhật, một thứ accuturation. Trong thực tế, có lẽ cách nhìn người Nhật của mình không chính xác thì đúng hơn. Vì cứ kiểm qua những người Nhật du lịch mà tôi nhìn thấy nhan nhản ở đây (bây giờ thì ít hơn, có thể vì giá đồng euro lên cao), thì họ giống những con búp bê Barbie hơn là Geisha. Thế nhưng trong đầu mình, có lẽ người Nhật vẫn tồn đọng với hình anh Geisha. Dù sao thì đó cũng là một điều ngạc nhiên.

Còn người Nhật thật sự ra sao, thì điều đó phải để giành cho những thành viên VNE đang sống ở Nhật phân tích.
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2022 Invision Power Services, Inc.