Langven.com Forum

Giúp đỡ - Lục lọi - Dân l ng - Lịch
Full Version: Trên giá sách
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25
xanh
Cám ơn dandumuc và Sóc nhé. Không ngờ vừa xin một cái mà được luôn. wub.gif:X:X
Thị Anh
QUOTE(Agent Smith @ Apr 28 2006, 12:53 PM)

Nhưng gọi phòng linh mục ở trai phòng chắc cũng không sai lắm vì tính chất cũng như vậy, cũng tụng kinh, sống thanh tịnh...



Mới hỏi một người bạn theo đạo Thiên Chúa, bạn nói phải là Nhà chung, chứ ko phải trai phòng.
TươngGiang
QUOTE(Míp @ May 3 2006, 04:24 AM)
QUOTE(Thị Anh @ Apr 28 2006, 06:30 AM)

Ví dụ, trong Mặt trời nhà Scorta của Laurent Gaudé, bác Tường dịch. Nói một linh mục đang ở trai phòng. Trong nhà thờ, nơi ở của linh mục ngta cũng gọi là trai phòng à? Hay là đúng mà mình ko biết?
*



Ồ, "Mặt trời nhà Scorta" (Le soleil des Scorta) cũng được dịch sang tiếng Việt rồi à? Hay quá! Mình rất thích truyện này (giải Goncourt không nhớ năm bao nhiêu).
Mình có đọc thêm được "La mort du roi Tsongor" (Cái chết của quốc vương Tsongor), cũng rất hay (Giai Goncourt des lycéens 2002) nhưng không thể ấn tượng như "Scorta" được, có lẽ vì bối cảnh của "Scorta" gần gũi hơn.
*



Em lại thích Cái chết của vua Tsongor hơn. Nhưng đọc cả hai tác phẩm của bác này, đều thấy nổi lên cái khát vọng sống mãnh liệt của con người và cảm nhận được sự huỷ diệt của con người, giữa con người với con người, thật là kinh khủng.

2 ngày cuối tuần vừa qua, em xử 4 cuốn - đều là những thể loại chỉ dành cho đàn bà, phụ nữ - ấy là truyện, không phải sách. Cuốn Đợi chờ (Waiting) của Cáp Kim (Ha-jin), Trường hận ca của Vương An Ức (thần tượng nhà chị Lộ thì phải?), Đom đóm của Murakami và Những lối đi dưới hàng cây tăm tối của Ivan Bunin (đoạt giải Nobel năm 1933).

Cảm nhận chung về cả 4 cuốn này là quá buồn đối với em.
Đợi chờ kể về một cô gái chờ đợi 18 năm để người yêu mình có thể ly dị người vợ sống không tình yêu, kết cục, khi cưới được nhau thì cả hai đều rã rời và mất đi những tháng năm tuổi trẻ. Người vợ mới này rốt cuộc sinh được 2 bé trai sinh đôi và mắc bệnh tim. Kết thúc câu chuyện là cảnh đón giao thừa ấm áp nhưng ẩn chứa nỗi buồn, vì người vợ mới sắp mất, kết cục là người chồng sẽ trở về với người vợ cũ. Cốt truyện thì là thế, nhưng chủ yếu là lên án thời kỳ cách mạng văn hoá và những giai đoạn khốn khó của TQ - những hủ tục và lối suy nghĩ trở thành rào cản cho hạnh phúc đích thực của con người.
Trường hận ca kể về cuộc đời bất hạnh và tang thương của Vương Kỳ Dao - người đẹp Thượng Hải. Cả cuộc đời bất hạnh của cô phản ánh hết những năm tháng biến chuyển của thành phố này, cũng như những giai đoạn lịch sử của đất nước Trung Hoa. Kết thúc là cái chết của Kỳ Dao trong một vụ án.
Đom đóm là tuyển tập truyện ngắn của Murakami những năm 80, trong đó có hai truyện đã phát triển thành tiểu thuyết Rừng Na Uy và Chim vặn thiều. Nhưng cảm nhận đọc hơi chán vì nó thiếu sự sâu sắc lẽ ra cần có ở tiểu thuyết. Cuốn này, thú thực, phần lớn thời gian tiêu thụ nó là ở bathroom.
Những lối đi dưới hàng cây tăm tối có vẻ giống một tuyển tập tuỳ bút hơn là một tuyển tập truyện ngắn. Phần lớn các truyện không có cốt, nhưng giọng văn hết sức mượt mà, đẹp đẽ. Hơn thế nữa, các câu truyện này được sáng tác trước những năm 40 nhưng giọng văn lại rất hiện đại và tràn đầy cảm xúc trong sáng. Nếu có thời gian để tiêu thụ thì chắc hẳn sẽ thấy nó hay hơn.

Tuần này em sẽ tiếp tục với 1 cuốn của Amado và Cô đơn trên mạng của ông gì tên dài ngoằng, thấy nói là tác giả của Người tình. Về văn học Việt nam, tạm thời chưa thấy hứng thú với cuốn nào. Thấy bạn Linh tái bản cuốn Chuyện của thiên tài, thấy mừng cho bạn và thấy lo cho mình, vì chả hiểu sao không tiêu thụ được những cuốn kiểu thế.
Mr. Smith
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 02:35 AM)
[
Đom đóm là tuyển tập truyện ngắn của Murakami những năm 80, trong đó có hai truyện đã phát triển thành tiểu thuyết Rừng Na Uy và Chim vặn thiều. Nhưng cảm nhận đọc hơi chán vì nó thiếu sự sâu sắc lẽ ra cần có ở tiểu thuyết. Cuốn này, thú thực, phần lớn thời gian tiêu thụ nó là ở bathroom.
*



Tớ chưa đọc tập truyện này nhưng có đọc hai tiểu thuyết Rừng Na Uy và Chim vặn thiều (?) thì đều thấy rất thích, nhất là cuốn Rừng Na Uy.
Hiện đang đọc Mrs Dalloway của Virginia Woolf. Cảm thấy khó nhận xét, công nhận bà này viết văn giỏi, cuốn này đáng gọi là tác phẩm lớn nhưng truyện đọc khá khó nhằn (vì nói chung chẳng có plot gì cả, toàn dòng chảy suy nghĩ chuyển từ nhân vật này sang nhân vật kia rất đột ngột) và khá buồn ngủ. Mỗi tối trước khi ngủ lôi ra đọc được 2 trang là nhất định mình sẽ lăn ra ngủ.
Mà cuốn của Ha Jin đã dịch ra tiếng Việt rồi cơ à? Ông này cũng là người giỏi viết sách bằng tiếng Anh mà được giải thưởng lớn về văn chương của Mỹ.

Mà em Thuỵ Vũ giỏi thế, 2 ngày cuối tuần đọc hết 4 cuốn no.gif ohmygod.gif
TươngGiang
QUOTE(Agent Smith @ Jun 5 2006, 11:28 AM)
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 02:35 AM)
[
Đom đóm là tuyển tập truyện ngắn của Murakami những năm 80, trong đó có hai truyện đã phát triển thành tiểu thuyết Rừng Na Uy và Chim vặn thiều. Nhưng cảm nhận đọc hơi chán vì nó thiếu sự sâu sắc lẽ ra cần có ở tiểu thuyết. Cuốn này, thú thực, phần lớn thời gian tiêu thụ nó là ở bathroom.
*



Tớ chưa đọc tập truyện này nhưng có đọc hai tiểu thuyết Rừng Na Uy và Chim vặn thiều (?) thì đều thấy rất thích, nhất là cuốn Rừng Na Uy.
Hiện đang đọc Mrs Dalloway của Virginia Woolf. Cảm thấy khó nhận xét, công nhận bà này viết văn giỏi, cuốn này đáng gọi là tác phẩm lớn nhưng truyện đọc khá khó nhằn (vì nói chung chẳng có plot gì cả, toàn dòng chảy suy nghĩ chuyển từ nhân vật này sang nhân vật kia rất đột ngột) và khá buồn ngủ. Mỗi tối trước khi ngủ lôi ra đọc được 2 trang là nhất định mình sẽ lăn ra ngủ.
*



Rừng Na Uy cũng là cuốn tiểu thuyết ưa thích của em. Nhưng có lẽ, khi viết truyện ngắn, những ý đồ của tác giả không truyền tải được hết, chỉ dừng ở mức nêu sự việc, nên đọc có cảm giác khô khan và hời hợt. Ngược lại, khi phát triển lên tiểu thuyết, các tình tiết, sự kiện và sự móc nối cũng như lặp lại liên tục của nhiều trường đoạn, dẫn dắt người đọc hay hơn nhiều.

Vâng, cuốn của bác Ha-Jin dịch ra tiếng Việt rồi, em đọc bản tiếng Việt. Thấy nói được giải thưởng Faulkner năm 2000 thì phải.
Bác Smith có đọc Faulkner không?

Em chỉ đọc thôi, đọc như là không có việc gì để làm ấy mà, không thể gọi là giỏi được. Tâm tư bình thường thì mỗi tuần khoảng 1000 trang sách/truyện, tâm tư có vấn đề thì khoảng 2000-3000 trang. Nhưng đầu óc em được cái nhiều lỗ thủng, cứ vào rồi lại ra, nên không để lại quá nhiều suy nghĩ.
Mr. Smith
Có đọc được 1/3 cuốn Âm thanh và cuồng nộ thì nản quá no.gif , vứt sách đó.
Mrs Dalloway nói chung đọc dễ hơn Âm thanh và cuồng nộ, vì plot đơn giản hơn và không có nhiều liên tưởng xuyên thời gian như quyển kia, mặc dù cũng cùng cái kiểu stream-of-consciousness như thế.
TV đọc Faulkner chưa?
Đọc cuốn này thấy giống với cuốn The Portrait of an artist as a young person của James Joyce hơn, cũng văn phong giàu chất thơ và nhiều hình ảnh như thế.
Mr. Smith
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 03:34 AM)

Tâm tư bình thường thì mỗi tuần khoảng 1000 trang sách/truyện, tâm tư có vấn đề thì khoảng 2000-3000 trang.
*



Oái!!!! scared.gif
Bái phục, bái phục!!!
TươngGiang
QUOTE(Agent Smith @ Jun 5 2006, 11:37 AM)
Có đọc được 1/3 cuốn Âm thanh và cuồng nộ thì nản quá  no.gif , vứt sách đó.
Mrs Dalloway nói chung đọc dễ hơn Âm thanh và cuồng nộ, vì plot đơn giản hơn và không có nhiều liên tưởng xuyên thời gian như quyển kia, mặc dù cũng cùng cái kiểu stream-of-consciousness như thế.
Đọc cuốn này thấy giống với cuốn The Portrait of an artist as a young person của James Joyce hơn, cũng văn phong giàu chất thơ và nhiều hình ảnh như thế.
*



Ngược lại, em đọc Âm thanh và Cuồng nộ thì rất thích. Đọc đi đọc lại vẫn thấy hay và mỗi lúc đọc, lại thấy có nhiều liên tưởng.
Sau khi đọc cuốn này thì đọc của nhiều tác giả khác, mới thấy sức ảnh hưởng mạnh mẽ của Faulkner như trong Trăm năm cô đơn, Cây không gió (Lý Nhuệ - một tác giả cũng rất nổi tiếng của Trung Quốc). Ở Việt Nam thì mới biết có ít nhất 2 tác phẩm bị ảnh hưởng rất rõ là Thoạt kỳ thủy của Nguyễn Bình Phương và Xóm Bòn (đúng thế ko Thị Anh?) của Ngọc Lan.

Sau này có mua thêm một số cuốn của Faulkner nhưng là tiếng Anh như As I lay dying thì thấy khó đọc thật. Mà dạo này, em rất lười đọc sách tiếng Anh.
Mr. Smith
Review cuốn Norwegian Wood:

"Tôi từng có một cô gái. Hay có lẽ nên nói, cô ấy từng có tôi". Bài Norwegian Wood của the Beatles mở đầu như vậy, một lời tự sự. Lyrics của bài cũng là lạ, giai điệu nhẹ nhàng và thoáng buồn. Norwegian Wood của Murakami cũng là một lời tự sự buồn buồn và lạ lạ như thế. Khác với phong cách hậu hiện đại, pha trộn giữa các câu chuyện mang phong cách nửa noir, với nhiều chi tiết huyền hoặc, truyện lồng trong truyện thường thấy ở Murakami, tiêu biểu là trong cuốn The Wind-up bird chronicle, Norwegian Wood có thể nói là một truyện viết theo phong cách cổ điển, đơn tuyến và đúng chiều thời gian.

Một lần, một người đàn ông 40 tuổi tình cờ nghe thấy bài hát Norwegian Wood trên máy bay và bài hát đó khiến anh ta nhớ lại một thời đã xa, khi anh ta 19 tuổi và "once had a girl". Câu chuyện thật đơn giản, anh ta yêu cô gái ấy, bạn gái cũ của người bạn duy nhất mà anh ta từng có. Nhưng cô gái ấy bị những chấn thương tinh thần trong quá khứ khiến cô không thể nào sống một cách bình thường. Và trong khi đó thì bản thân nhân vật chính cũng bị hấp dẫn và cuốn vào một mối quan hệ lạ lùng với một cô gái khác, cũng weird và cô đơn nhưng theo một cách khác..Những con người cô đơn, lạ lùng này không thể sống hoà hợp được với xã hội Nhật Bản, lúc đó đang trong thời kỳ sôi động của năm 1968, năm "nổi loạn" của sinh viên và thanh niên trên thế giới.. Có ai xem phim The Dreamers thì cũng sẽ gặp bối cảnh tình yêu, cách sống hiện sinh, sự cô đơn và bế tắc của một số người trẻ trong trào lưu sinh viên những năm này ở Pháp. Norwegian Wood là một version khác của The Dreamers, nhưng đặt trong bối cảnh xã hội Nhật Bản, một xã hội có lẽ khá kỳ quặc và khó hiểu với hầu hết người ngoài. Đó cũng là một câu chuyện coming-of-age, một Bắt trẻ đồng xanh ở Nhật Bản những năm 60.

Nhân vật chính của Norwegian Wood hơi có gì đó gợi nhớ tới nhân vật chính trong Người xa lạ của Camus, anh ta duy trì một thế giới của riêng mình và hành động theo những nguyên tắc của thế giới đó mà không tìm cách chống lại hay cố gắng hoà hợp với cái thế giới bên ngoài. Nhưng khác với hai cô gái trong truyện, những người bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài và không thể hoà hợp được với nó thì Watanabe, nhân vật chính trong truyện, vẫn có thể giữ cho mình được một sợi dây liên hệ với thế giới bên ngoài, anh ta chấp nhận nó và có thể sống với nó. Chính vì vậy mà anh ta đóng vai trò như người cứu rỗi với hai cô gái đó, mà tất nhiên là anh không thể cứu được cả hai. Watanabe yêu cả hai người bằng hai tình yêu khác nhau. Với Naoko, đó là tình yêu thầm lặng, dịu dáng và trong suốt. Với Midori, đó là tình cảm sống động, là người anh có thể cùng anh chia sẻ kể cả những ý nghĩ kỳ quặc nhất và khiến anh cảm thấy là anh thực sự được cần đến. Anh biết chọn ai? Naoko là quá khứ, là hình ảnh người bạn thân đã chết mà cả hai cùng chia sẻ, là tấm thân trong suốt dịu dàng trong một đêm trăng. Midori là cuộc sống hiện tại, là sự chia sẻ giữa hai con người cần đến nhau, là một buổi tối cùng uống rượu ngồi gác thượng, ngắm cảnh hoả hoạn nhà hàng xóm (liên tưởng "So I lit a fire, isn’t it good, norwegian wood?"). Tình yêu của Watanabe với Naoko ámh ảnh như một giấc mơ. And when I awoke I was alone, this bird had flown. Và Watanabe nhận ra mình đã trở thành người trưởng thành, đã học được cách sống chung với thế giới và với chính bản thân mình. Nhưng anh vẫn không tránh khỏi rùng mình mỗi lần tình cờ nghe thấy bài hát Norwegian Wood.

Các nhân vật phụ trong truyện cũng kỳ quặc không kém: một người đàn bà 30 tuổi có chồng con bỗng một hôm được đánh thức dục tính và bị khiêu khích bởi một cô bé 13 tuổi, một anh chàng luôn thành công và kiêu ngạo, từng ngủ với vài trăm cô gái nhưng luôn cảm thấy lạc lõng, và lý giải thành tích đó như là việc làm của một gentleman, bởi lẽ "người ta chờ đợi là bạn làm việc đó, và bạn làm việc đó đúng theo sự chờ đợi của họ"...Nhiều chi tiết hình ảnh trong truyện đẹp và khó quên, như khi Naoko và Watanabe nói chuyện với nhau trong tiếng đàn guitar bập bùng của Reiko trong một ngày mưa dài dằng dặc với những giai điệu các bài hát của the Beatles "Norwegian Wood", "Michelle", "Nowhere man"... (giờ mới để ý toàn là bài hát trong album Rubber Soul của Beatles- album nói nhiều nhất tới sự cô đơn và thiếu toàn vẹn trong tình yêu của Beatles)

Hình như truyện này có được dịch ra tiếng Việt với cái tên Rừng Na-uy. Nhưng nếu đọc lyrics của bài hát thì tên truyện, cũng như tên bài hát, phải đặt là Gỗ Na-uy mới đúng.

I once had a girl, or should I say, she once had me.
She showed me her room, isn’t it good, norwegian wood?
She asked me to stay and she told me to sit anywhere,
So I looked around and I noticed there wasn’t a chair.

I sat on a rug, biding my time, drinking her wine.
We talked until two and then she said, it’s time for bed.
She told me she worked in the morning and started to laugh.
I told her I didn’t and crawled off to sleep in the bath.

And when I awoke I was alone, this bird had flown.
So I lit a fire, isn’t it good, norwegian wood

Có lúc nào đó, bạn chợt nhớ rằng bạn từng có một ai đó không?
Mr. Smith
Thế ra Thuỵ Vũ đọc Âm thanh và cuồng nộ bằng tiếng Việt à? Tớ thắc mắc không hiểu dịch cuốn đó thì dịch thế nào được vì đọc bằng tiếng Anh thấy rất khó dịch.
Cuốn đó đúng là great thật nhưng đọc rất mệt vì các liên tưởng tự do của nhân vật, thêm cách sử dụng nhiều từ ngữ kiểu slang của dân miền Nam nước Mỹ. Nhưng nếu đọc bằng tiếng Việt thì tớ sợ rằng nhiều liên tưởng, cách sử dụng từ ngữ sẽ bị mất đi, vì tiểu thuyết của Faulkner chú trọng tới hình thức và từ ngữ rất nhiều, chứ không chỉ là plot.
Tớ không nghĩ là Trăm năm cô đơn chịu ảnh hưởng của Faulkner, Thuỵ Vũ thử chỉ ra ảnh hưởng như thế nào được không. Các cuốn kia mà Thuỵ Vũ kể tên thì tớ đều chưa đọc cả. tomato.gif
grass
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 05:34 AM)
Rừng Na Uy cũng là cuốn tiểu thuyết ưa thích của em. Nhưng có lẽ, khi viết truyện ngắn, những ý đồ của tác giả không truyền tải được hết, chỉ dừng ở mức nêu sự việc, nên đọc có cảm giác khô khan và hời hợt. Ngược lại, khi phát triển lên tiểu thuyết, các tình tiết, sự kiện và sự móc nối cũng như lặp lại liên tục của nhiều trường đoạn, dẫn dắt người đọc hay hơn nhiều.



Quyển Rừng Na Uy bản tiếng Việt, mà có 2 đồng chí dịch ấy, thì kinh dị thê thảm. Dịch ẩu tả sai toe toét không thể chấp nhận được, chắc cũng nên xếp vào loại "thảm hoạ dịch thuật", không biết có bản dịch khác không?

Tớ đọc bản tiếng Pháp, thấy giọng văn mềm mại dịu dàng melancholic, nguyên bản thì không biết.
TươngGiang
QUOTE(grass @ Jun 5 2006, 11:52 AM)
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 05:34 AM)
Rừng Na Uy cũng là cuốn tiểu thuyết ưa thích của em. Nhưng có lẽ, khi viết truyện ngắn, những ý đồ của tác giả không truyền tải được hết, chỉ dừng ở mức nêu sự việc, nên đọc có cảm giác khô khan và hời hợt. Ngược lại, khi phát triển lên tiểu thuyết, các tình tiết, sự kiện và sự móc nối cũng như lặp lại liên tục của nhiều trường đoạn, dẫn dắt người đọc hay hơn nhiều.



Quyển Rừng Na Uy bản tiếng Việt, mà có 2 đồng chí dịch ấy, thì kinh dị thê thảm. Dịch ẩu tả sai toe toét không thể chấp nhận được, chắc cũng nên xếp vào loại "thảm hoạ dịch thuật", không biết có bản dịch khác không?

Tớ đọc bản tiếng Pháp, thấy giọng văn mềm mại dịu dàng melancholic, nguyên bản thì không biết.
*



Cuốn mình đọc là ai dịch Thị Anh nhỉ? Nhưng mà còn một cuốn khác, do Quỹ Toyota gì đó tài trợ để dịch, hình như người dịch là Vũ Ngọc Phan (hay là một cái âm từa tựa thế, em hay nhớ nhầm lắm). Gần đây, thấy bảo Trịnh Lữ đã dịch lại, cũng sắp ra.
Nhưng mà nói chung, có dịch thế chứ dịch nữa thì cũng thế thôi. Cái tinh thần và kiểu viết của Murakami, em nghĩ là người nào đọc nhiều của ông này, có thể hiểu được. Hơn nữa, toàn bộ cuốn tiểu thuyết đó, lấy cái Norweigian wood làm chủ đề, nên về phía em, là người biết bài hát đó và nghe nó, thích nó lâu rồi, nên nghĩ là cũng cảm được.

Cuốn Âm thanh và cuồng nộ đúng là một bản dịch cũng khá rắc rối. Nhưng em nghĩ là hai người dịch đó đã rất cố gắng. Có chú giải cẩn thận và các từ mang tính slang đã được chú giải trước khi để nó trong context. Mà đọc nó bằng tiếng Việt, cũng vất lắm.

Em nói đến sự chịu ảnh hưởng hoặc bóng dáng của nó trong Trăm năm cô đơn, là vì em cảm thấy, những mối liên tưởng, những sự việc, hành động, chi tiết, cảnh vật, nhân vật,... lặp đi lặp lại trong Trăm năm cô đơn, cách lấy tên các nhân vật, một vài chi tiết hoang đường cùng hình ảnh một cái gì đó ngây dại, hoàn toàn không bị trói buộc vào hiện thực nhưng lại là cộng hưởng của toàn bộ hiện thực,... trong Trăm năm cô đơn chính là những gì Faulkner đã thể hiện trong Âm thanh và cuồng nộ.
Bản thân Marquez sau này cũng thừa nhận, ông chịu ảnh hưởng nhiều của Faulkner.

Ôi, em chỉ cảm thấy được thế thôi, đầu em toàn lỗ thủng mà.
grass
QUOTE(TươngGiang @ Jun 5 2006, 06:14 AM)
Cuốn mình đọc là ai dịch Thị Anh nhỉ? Nhưng mà còn một cuốn khác, do Quỹ Toyota gì đó tài trợ để dịch, hình như người dịch là Vũ Ngọc Phan (hay là một cái âm từa tựa thế, em hay nhớ nhầm lắm). Gần đây, thấy bảo Trịnh Lữ đã dịch lại, cũng sắp ra.
Nhưng mà nói chung, có dịch thế chứ dịch nữa thì cũng thế thôi. Cái tinh thần và kiểu viết của Murakami, em nghĩ là người nào đọc nhiều của ông này, có thể hiểu được. Hơn nữa, toàn bộ cuốn tiểu thuyết đó, lấy cái Norweigian wood làm chủ đề, nên về phía em, là người biết bài hát đó và nghe nó, thích nó lâu rồi, nên nghĩ là cũng cảm được.


Quyển chị đọc là quyển cũ cũ in những năm 90, bìa trắng có chữ và hình màu đỏ và đen. Ối quyển đấy thì không thể bảo "dịch thế chứ dịch nữa cũng thế" vì nhiều đoạn bị miss và dịch sai hoàn toàn, nhiều từ không hoàn toàn slang mà chỉ là thông tục thôi cũng sai hẳn nghĩa.

Tất nhiên người ta cũng có thể đại loại hiểu được tinh thần và plot, nhưng (với mình) có lẽ những chi tiết nhỏ nhặt, lặt vặt nhiều khi nói được rất nhiều điều, và giọng văn tổng thể, cái "không khí" của câu chữ làm nên tình ý của quyển sách, nên chị vẫn nghĩ nếu đọc cái bản đấy (mà chị đọc không nổi hết) thì miss mất nhiều thứ lắm.
TươngGiang
Thế chắc ko phải quyển em đọc. Quyển em đọc có lẽ in năm 2000 hay 2001 gì đó.

miss miếc đâu không biết nhưng mấy lần ra HN đều tay trắng, chẳng mang sách siếc gì ra cho em cả.
Từ giờ tới cuối năm, cứ liều liệu cái thần hồn, nếu chị ra HN ko mang ra cho em thì em sẽ vào SG đòi chị đó. Em sắp bay về phương Nam đất lành chim đậu nắng ấm bốn mùa roài!
TươngGiang
Hôm qua mua thêm 2 cuốn nữa, cũng là tuyển tập truyện ngắn của Murakami, do Phạm Vũ Thịnh dịch. Nói chung là hơi tiếc tiền, nhưng đã mua thì mua cho trọn bộ, ghét kiểu làm ăn của bọn nhà xuất bản vì bọn nó cứ ra nhỏ giọt, bán với giá đắt, chỉ khổ dân chúng.

Thị Anh nhớ bác Phạm Vũ Thịnh này ko? Gặp hồi năm ngoái ở cà phê Goethe. Văn phong của Murakami có lẽ là thanh niên nổi loạn hơn, nhưng đọc qua bản dịch của bác này thì rõ ràng là hiền đi nhiều. Giống hệt tính bác ấy bên ngoài, nhỉ?

Đáng tiếc là lần này, lại phải tiếp tục đọc Murakami trong bathroom no.gif
Thị Anh
Ừm, Z nghĩ là bác Vũ Thịnh đó á? Thị Anh vẫn hơi nghi ngờ. Dạo đó bác tranh luận với lão Vĩnh Tiến về nhóm mở miệng và đã tỏ ra rất đuối lí phải không?
Nhưng mà, vẫn nghĩ, chưa chắc đã phải là bác Vũ Thịnh này.
Đọc truyện ngắn Murakami in trên sách, sao mà ko thấy hấp dẫn bằng một vài truyện đọc trên mạng, và Rừng Nauy. ko biết sao lại thế nữa. Nhưng có lẽ, đọc cuốn Siêu hình tình yêu, Siêu hình cái chết của Arthur Schopenhauer, vẫn sung sướng hơn. Cuốn này được chị ưu ái cho theo vào toi xờ lét em ạ. Phàm cuốn nào thích lắm mới được phép thế đấy hì hì...
Thị Anh
À, về phần dịch Murakami, thì theo chị biết, mấy bản tiếng Việt bác Thịnh dịch, đều có liên lạc với tác giả để lo chuyện bản quyền. Bác Thịnh chuyên gia dịch văn học Nhật. Hơn nữa, Murakami vốn là người rất cẩn trọng trong công việc dịch thuật tác phẩm của mình ra tiếng nước ngoài. Em thử tìm đọc mấy văn bản trong cuộc đối thoại về việc dịch tác phẩm Murakami sang tiếng Anh, sẽ thấy Murakami chặt chẽ thế nào. Nên, có lẽ, bác Vũ Thịnh này cũng từng phải qua kiểm duyệt chặt chẽ của những người có liên quan đến việc truyền bá, xuất bản tác phẩm ở nước ngoài, những người làm, cộng sự cho Murakami ấy. Đọc trang cuối mà xem, cảm ơn không biết bao nhiêu người, vất vả ra phết đó.

Trích một đoạn này:
“Trong số hàng chục ngàn người dịch văn học trên khắp thế giới, chắc chỉ một số rất ít có cơ hội quan hệ và làm việc chặt chẽ với tác giả. Haruki Murakami, nhà văn lớn hiện nay của Nhật Bản, có ba người chuyên dịch sách của mình ở Mỹ, đều là các giáo sư dạy văn học Nhật ở các đại học lớn và đều đã sinh sống và làm việc ở Nhật lâu năm. Thế mà đối với từng tiểu thuyết, ông còn chọn ra ai là người dịch chính thức cho loại độc giả nào. Ví dụ, cuốn Rừng Nauy có hai bản dịch, nhưng một bản thì được Murakami cho phép ấn hành ở nước ngoài, còn bản kia thì cho in trong nước dưới dạng song ngữ để phục vụ sinh viên học tiếng Anh. Các tiểu thuyết của ông khi dịch sang tiếng Anh đều được biên tập lại rất nhiều, và mấy người dịch đóng vai trò chính trong quá trình biên tập này. Cuốn Biên niên Chim Dây Cót chẳng hạn, một tiểu thuyết đồ sộ viết thành ba tập, đã được người dịch – ông Jay Rubin, cắt tổng cộng khoảng 25 ngàn chữ.

Philip Gabriel gửi Gary Fisketjon và Jay Rubin
(Thứ Hai, 18.12.2000, lúc 5 giờ 28 phút chiều)

Tôi là Philip Gabriel – Phó Giáo sư dạy môn văn học Nhật Bản tại Đại học Arizona ở thành phố Tucson (bên Mỹ - ND). Tôi nghiên cứu về văn học hậu chiến, đặc biệt là các tác phẩm của Toshio Shimao, và đã viết một cuốn sách nhan đề Những người vợ điên và những giấc mơ hải đảo: Toshio Shimao và mảng văn học bên lề của Nhật Bản. Tôi cũng là đồng biên tập của một tuyển các bài viết về văn học Nhật Bản đương đại nhan đề Oe và những chân trời mới sau ông. Về dịch thuật, tôi đã dịch một tiểu thuyết của Masahiko Shimada, một của Senji Kuroi (sắp xuất bản), hai tiểu thuyết của Haruki Murakami (và nửa tác phẩm phi-hư cấu Dưới ngầm của ông), và bốn truyện ngắn của Murakami. Đó là chỉ kể đến những gì đã được xuất bản. Tôi cũng vừa gửi bản dịch một truyện ngắn nữa của Murakami để xem có xuất bản được không, và hiện đang dịch một tiểu thuyết mới nhất của Kenzaburo Oe. Tuần này tôi còn ở Tucson, nhưng 27 tháng 12 này thì sẽ lại sang Nhật Bản.

Lần đầu tiên tôi biết đến các tiểu thuyết của Murakami là vào năm 1986, lúc đang chuẩn bị trở lại trường cao học. Hồi ấy tôi sống ở Nagasaki và có tích cực tham gia một nhóm nghiên cứu dịch thuật gồm hầu hết là các giáo sư văn học người Nhật giảng dạy cả văn học Anh ngữ lẫn văn học Nhật. Ngay trước khi trở về Mỹ, một trong những giáo sư ấy và tôi có cùng nhau vào một hiệu sách. Tôi nhờ ông giới thiệu độ bốn năm tác giả mà ông cho là đáng nghiên cứu. Hôm đó thành ra một ngày đáng ghi nhớ, vì trong số bốn tác giả mà ông giới thiệu thì có ba người mà sau này tôi đã rất chú tâm nghiên cứu hoặc dịch các tác phẩm của họ. Đó là Shimao, Kuroi và Murakami. Chẳng mấy chốc tôi đã đọc hết các truyện ngắn của Murakami, lúc bấy giờ in thành hai tuyển tập, và thực sự bàng hoàng vì chúng. Tôi mê cái chất nhẹ nhàng của ông, tính hài hước, cái lối nhìn đời lạ lùng của ông, cũng như cái dư vị hoài cổ thường có ở các truyện đầu tay ấy của ông. Về đến trường cao học (ở đại học Cornell), tôi viết một luận văn về một trong những truyện ngắn ấy, và dịch nó ra tiếng Anh để kèm theo làm phần phụ lục. Trước đấy tôi cũng đã dịch cái này cái kia một ít rồi, nhưng lần ấy thì thấy thích thú cái việc khó nhọc ấy lắm, và cứ thế dịch tiếp ba bốn truyện nữa của Murakami, chỉ cho riêng mình mà thôi. Ông chủ bút tờ ZYZZYVA, một tạp chí văn học xuất bản ở Berkeley bên California, không hiểu sao lại biết là tôi đã dịch một ít truyện ngắn của Murakami, có nhắn tôi gửi cho ông một truyện. Đó là truyện “Thông cáo Kangaroo”, được đăng vào số Thu năm 1988, và tôi tin rằng đó là truyện ngắn đầu tiên của Murakami được xuất bản ở Hoa Kỳ. Lần đó người ta có liên lạc với đại diện của Murakami ở Tokyo, và cuối cùng thì toàn bộ các bản dịch của tôi cũng đến tay bà, và đến tay tác giả.

Năm 1989, tôi được học bổng Fulbright sang Tokyo làm luận văn tốt nghiệp tiến sĩ, và đã gặp Murakami ở đó. Tôi đã hy vọng sẽ dịch một tuyển truyện ngắn của ông, nhưng ông nói việc đó đã có người khác làm rồi. Sau đó thì vừa bận dịch một tiểu thuyết của Masahiko Shimada, vừa mải lo tìm một chân dạy học ổn định ở Mỹ, tôi đã không dịch thêm gì của Murakami mãi cho đến khi tờ The New Yorker liên lạc với tôi vào năm 1992 để in bản dịch truyện “Vựa lúa bốc cháy” của tôi. Sau đó, tạp chí này đăng thêm hai bản dịch nữa của tôi (số cuối là số ra ngày 4 tháng 12 năm 2000), và tôi cũng may mắn được phép dịch hai tiểu thuyết là Phía nam biên giới, Phía tây mặt trời và Cục cưng Sputnik, và cả tác phẩm phi-hư cấu Nơi chốn đã hứa hẹn, sau này trở thành phần Hai của cuốn Dưới ngầm.

Nhân thể tôi cũng xin nói rằng trước khi ổn định cuộc sống ở Tucson, đã có một thời gian ngắn tôi là đồng nghiệp cấp dưới của Jay Rubin tại Đại học Washington. Tôi còn nhớ ít nhất là một lần ở văn phòng ông, chúng tôi đã chia sẻ mối quan tâm chung về Murakami, và tôi mong rằng cuộc đối thoại điện thư này sẽ tiếp nối câu chuyện ấy sau nhiều năm cách quãng.

Tất nhiên, giây phút hạnh phúc nhất khi dịch một tác phẩm của Murakami là lúc vừa dịch song và ta có thể nhìn lại toàn bộ công việc đã làm ròng rã trong nhiều tháng trời. Khi dịch một cuốn tiểu thuyết, tôi thường cố làm được 4 trang mỗi ngày. So sánh một cách không được đặc sắc cho lắm thì việc ấy giống như việc trèo núi – nếu nhìn lên, ta có thể chóng mặt và bỏ cuộc, nhưng nếu cứ cố gắng, từng bước, từng bước một, thì sẽ có ngày ta thấy mình đứng trên đỉnh núi. (Kiệt sức và hụt hơi, nhưng mừng rỡ vô cùng.) Sau đó đến đoạn lại phải quay xuống chính những dốc núi ấy mà trong quá trình dịch gọi là việc chỉnh sửa toàn bộ – đúng là việc lần trở lại những bước ta đã đi qua. Tôi luôn nhớ lời của Raymond Carver nói rằng trong việc viết văn ông thích nhất cái quá trình chỉnh sửa cẩn thận và chậm rãi một bản thảo vừa kết thúc. Tức là việc trau đi chuốt lại. Quả thực tôi cũng rất thích quá trình này, và để rất nhiều thời gian chữa đi chữa lại bản dịch như một văn bản Anh ngữ trước khi lại đối chiếu nó với bản gốc.

Có một chuyện thế này: khi tôi dịch cuốn Cục cưng Sputnik, đến chương 5 thì gặp một đoạn trích ngắn từ bài thơ Eugene Onegin của Pushkin. Trong những trường hợp như thế – tức là những đoạn trích bằng tiếng Nhật dịch từ những ngôn ngữ khác – tất nhiên là cần phải tìm đến bản gốc, và khi chúng không phải là tiếng Anh thì tôi đều cố tìm một bản dịch nào đó đã được nhiều người chấp nhận. Lúc ấy tôi mới biết rằng Eugene Onegin là một tác phẩm thơ dài hết cả một tập sách, và đã tưởng mình phải ngồi giờ này qua giờ khác may ra mới tìm thấy mấy dòng được trích dẫn kia. May sao, mấy dòng ấy ở ngay phần đầu cuốn sách. Điều thú vị là tôi đã tìm thấy bốn bản dịch khác nhau của tác phẩm này, và không bản nào dịch giống bản nào:

Bản 1: He had no itch to dig for glories/Deep in the dust that time has laid.
Bản 2: He lacked the slightest predilection/ for raking up historic dust.
Bản 3: He lack the yen to go out poking/Into the dusty lives of yore...
Bản 4: He had no urge to rummage/In the chronological dust.

Tôi chép cả bốn đoạn ấy vào sổ tay, và cuối cùng quyết định dùng đoạn số 1 cho bản dịch Cục cưng Sputnik của mình. Nhìn cả bốn đoạn dịch ấy chép cạnh nhau đã đem lại cho tôi một tỉnh ngộ nho nhỏ. Về đến nhà, tôi ghim chúng lên cái bảng ghi nhớ – bây giờ chúng vẫn còn ở đó – để tự nhắc nhở về một chân lí giản dị là chỉ với một câu thôi, chúng ta cũng có thể có rất nhiều cách dịch. Việc đọc và dịch một tiểu thuyết phụ thuộc rất nhiều vào việc nghe ra được cái “giọng” của tác phẩm ấy. Dịch những loại văn như của Murakami thì việc tái tạo được cái “giọng” của tác phẩm là cái mà ta phải cố làm cho được. Người ta hỏi tôi dịch Murakami thì khó nhất là gì, và có lẽ câu trả lời của tôi là: phải tìm ra, và tái tạo trung thành được cái “giọng” của tác giả mà ta nghe thấy rõ ràng trong đầu trong khi đọc nguyên tác.

Tôi xin có một câu hỏi với các bạn tham gia cuộc thảo luận bàn tròn này: các bạn có phát hiện được một chuyển biến gì không, theo thời gian, trong phong cách, giọng điệu, và từ vựng của Murakami? Về mặt “chủ đề” thì tôi cảm thấy hiện nay ông có vẻ ngày càng nghiêm cẩn hơn, và đang tự hỏi không biết các bạn có thấy điều này bộc lộ qua lối viết của ông hay không. Và một câu hỏi nữa là: theo ý các bạn thì tại sao Murakami lại trở thành một văn sĩ Nhật Bản đột biến lừng lẫy ở phương Tây như vậy (không kể trường hợp của Banana Yoshimoto)?

Xin cảm ơn.
Phil
Mr. Smith
QUOTE(TươngGiang @ Jun 6 2006, 04:20 AM)
Văn phong của Murakami có lẽ là thanh niên nổi loạn hơn, nhưng đọc qua bản dịch của bác này thì rõ ràng là hiền đi nhiều. Giống hệt tính bác ấy bên ngoài, nhỉ?
:
*



Tớ không đọc trực tiếp Murakami nên không biết có phải thanh niên nổi loạn không nhưng đọc qua bản tiếng Anh thì thấy trái ngược lại, chẳng có gì là nổi loạn cả, có thể nói là hiền nhưng cũng không đúng nghĩa của từ "hiền" lắm, kiểu văn chương của một con người cô độc, vị kỷ, hơi kỳ quặc một cách vừa phải, điềm đạm, kiểu của một người biết rõ bản thân mình.
Cũng đang định hè này đọc cuốn Kafka on the shore mới ra năm 2005 của ông ấy nhưng chưa biết có thực hiện được không, vì còn nhiều sách cần phải đọc quá.
Văn chương hiện đại Nhật Bản ngoài Murakami còn có Oe cũng rất nổi tiếng (Nobel năm 9x), không biết đã có ai đọc chưa?

Đoạn này của ông Trịnh Lữ tớ e là không chính xác, theo thông tin mà tớ thu thập được trên mạng và phần giới thiệu cuốn The Wind-up bird chronicles

" Các tiểu thuyết của ông khi dịch sang tiếng Anh đều được biên tập lại rất nhiều, và mấy người dịch đóng vai trò chính trong quá trình biên tập này. Cuốn Biên niên Chim Dây Cót chẳng hạn, một tiểu thuyết đồ sộ viết thành ba tập, đã được người dịch – ông Jay Rubin, cắt tổng cộng khoảng 25 ngàn chữ. "

Theo tớ biết, ông Jay Rubin hoàn toàn không tự ý cắt đi đoạn nào của cuốn Chim Dây cót này mà ông dịch dựa theo một bản in tiếng Nhật trong đó có lược đi vài chương không quan trọng. Bản dịch của ông cũng được sự chấp thuận của tác giả. Ông Trịnh Lữ nhiều khi phát biểu hơi cảm tính.

Bạn Thi Anh đọc cả Arthur Schopenhauer cơ à? Siêu nhỉ!
TươngGiang
QUOTE(Agent Smith @ Jun 6 2006, 02:51 PM)
Tớ không đọc trực tiếp Murakami nên không biết có phải thanh niên nổi loạn không nhưng đọc qua bản tiếng Anh thì thấy trái ngược lại, chẳng có gì là nổi loạn cả, có thể nói là hiền nhưng cũng không đúng nghĩa của từ "hiền" lắm, kiểu văn chương của một con người cô độc, vị kỷ, hơi kỳ quặc một cách vừa phải, điềm đạm, kiểu của một người biết rõ bản thân mình.

Bạn Thi Anh đọc cả Arthur Schopenhauer cơ à? Siêu nhỉ!
*



Đúng là em nghĩ chất bác ấy giống như bác Smith nói đấy. Nhưng ý em là, trong những câu chuyện viết về (lại) thời thanh niên ấy, thì lẽ ra, văn phong nó phải sôi nổi hơn. Nhưng ví dụ nhé, như bác Vũ Thịnh dịch, bao giờ câu hỏi cũng không kết thúc bằng: "abc có phải không?" "abc phải thế không?" "abc như thế chứ?",... mà luôn kết thúc bằng "abc phải đấy nhỉ?" "abc như thế nhỉ?" "abc đúng thế đấy nhỉ?" Rõ ràng là cái âm điệu ấy, nó hiền và nữ tính hơn rất nhiều.

Em dạo này cũng đú theo Thị Anh, bắt đầu đọc triết. Cơ mà bác Smith hay dùng từ "đọc giỏi" với "đọc siêu" nhỉ? Nghe nó cứ thế nào...

@ TA: Em nghĩ chắc chắn bác đó. Lẽ nào trên đời lại có 2 Phạm Vũ Thịnh trùng tên, trùng đệm, trùng họ, trùng cỡ tuổi mà đều mê văn chương với dịch thuật?
Mr. Smith
Tớ vừa xem lại, đúng là bản tiếng Anh có cắt đi so với bản tiếng Nhật 2 chương (liệu 2 chương có được 25.000 chữ không?) do yêu cầu của nhà xuất bản giới hạn số trang tiếng Anh đối với tác giả.
Văn của Murakami, tớ đọc bản tiếng Anh, được nhiều người đánh giá là superb của Jay Rubin, cũng cảm thấy nhẹ nhàng và hiền. Các nhân vật chính của Murakami cũng chẳng có nhân vật nào có vẻ là thanh niên sôi nổi cả, đều rất lặng lẽ, chậm rãi, ít nói và xa lạ với thế giới, thế nên tớ nghĩ cách dịch "hiền" không phải là sai. Tất nhiên tớ chưa đọc Phạm Vũ Thịnh nên không dám nhận xét gì thêm. Ông này hình như sống ở Úc.
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25
Quán nước đầu làng Ven > Sáng Tác - Thảo Luận - Phổ biến kiến thức > Văn Học & Ngôn Ngữ
Bạn đang xem phiên bản gọn nhẹ của diễn đ n dưới dạng text, để xem các b i viết với đầy đủ mầu sắc v hình ảnh hãy nhấn v o đây !
Invision Power Board © 2001-2022 Invision Power Services, Inc.